Hôm nay 6/1/2013, các báo đồng loạt đưa tin cải táng hài cốt Lê Đình Chinh, người anh hùng liệt sĩ đầu tiên trong cuộc chiến biên giới Trung- Việt 1979. Điều kỳ lạ là hầu hết các báo đều không dám nhắc đến cái tên kẻ thù của cuộc chiến tàn khốc bi thương đó. Duy nhất một tờ Thanh Niên (có lẽ do lọt sàng) đã nêu được đích danh tên kẻ thù- đó là “quân xâm lược Trung Quốc”.
Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013
Hèn hạ khiếp nhược
Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
Đơn tố cáo của Nguyễn Hoàng Vi
TPHCM, ngày 04 tháng 01 năm 2013.
ĐƠN TỐ CÁO
V/v bắt giữ tùy tiện, tra tấn và làm nhục công dân (Nguyễn Hoàng Vi)
Kính gửi:
- Ông Nguyễn Chí Thành – Giám đốc Công an TP.HCM.
- Viện kiểm sát nhân dân TP.HCM.
- Thanh tra Công an TPHCM.
- Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM.
- Hội Phụ nữ TP.HCM.
- Ủy Ban Các vấn đề xã hội Quốc hội.
- Các cơ quan Truyền thông báo chí trong và ngoài nước.
- Bà Lê Hiền Đức – Công dân chống tham nhũng.
Quan tham chơi cờ
“ Quan tham” rất thích chơi cờ.
Tưởng quan giải trí, ai ngờ học mưu.
Hiểm - sâu những nước tối ưu.
Khi cần áp dụng tự cưu mang mình.
“Cờ đời” - nguy ngập - rối tinh.
Học cụ Đế Thích hy sinh tốt rồi.
Sĩ - Tượng - Xe - Pháo - Mã ơi.
Yên tâm ta sẽ lựa lời mà ghi.
Gọi là "thiếu - trách - nhiệm” đi.
“Phê bình - khiển trách” khác gì… mát xa.
Vô thưởng vô phạt ấy mà.
Làm phép chiếu lệ thế là…khỏi lo.
“Thí tốt”để tránh rủi ro.
Vật tế thần ấy chết co một mình.
Đào sỹ Qúy
Tác giả gửi cho NTT blog
Tưởng quan giải trí, ai ngờ học mưu.
Hiểm - sâu những nước tối ưu.
Khi cần áp dụng tự cưu mang mình.
“Cờ đời” - nguy ngập - rối tinh.
Học cụ Đế Thích hy sinh tốt rồi.
Sĩ - Tượng - Xe - Pháo - Mã ơi.
Yên tâm ta sẽ lựa lời mà ghi.
Gọi là "thiếu - trách - nhiệm” đi.
“Phê bình - khiển trách” khác gì… mát xa.
Vô thưởng vô phạt ấy mà.
Làm phép chiếu lệ thế là…khỏi lo.
“Thí tốt”để tránh rủi ro.
Vật tế thần ấy chết co một mình.
Đào sỹ Qúy
Tác giả gửi cho NTT blog
Hạt tiêu tuy bé mà cay
Huỳnh Văn Úc
Năm 2012 Campuchia là nước chủ tịch luân phiên của ASEAN. Đầu tháng 7/2012 Diễn đàn an ninh khu vực gọi tắt là ARF họp tại Phnom Penh. Diễn đàn mang khẩu hiệu 'One Comunity, One Destinity - Một cộng đồng, một số phận'. Sau năm ngày hội họp căng thẳng, ngày cuối cùng của Diễn đàn 13/7/2012 mười ngoại trưởng ASEAN và tám ngoại trưởng các nước khác trong đó có Trung Quốc, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc và Úc đã tốn nhiều lời để tranh cãi nhưng cuối cùng không thể ra được Tuyên bố chung của Hội nghị bộ trưởng ngoại giao ASEAN lần thứ 45 gọi tắt là AMM. Đó là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử 45 năm tồn tại của ASEAN. Bộ trưởng Ngoại giao Singapore K. Shanmugam tuyên bố kết quả của hội nghị đã làm sứt mẻ nghiêm trọng uy tín của ASEAN.
Tổng thư ký ASEAN ông Surin Pitsuwan thuyết phục Campuchia đưa vấn đề tranh chấp Bãi cạn Scarborough giữa Philippines và Trung Quốc vào Tuyên bố chung nhưng ngoại trưởng Campuchia Hor Namhong cắt ngang phát biểu của ông và khăng khăng phản đối yêu cầu của Philippines.
Tổng thư ký ASEAN ông Surin Pitsuwan thuyết phục Campuchia đưa vấn đề tranh chấp Bãi cạn Scarborough giữa Philippines và Trung Quốc vào Tuyên bố chung nhưng ngoại trưởng Campuchia Hor Namhong cắt ngang phát biểu của ông và khăng khăng phản đối yêu cầu của Philippines.Việt – Trung: ‘Những điều không thể không nói’
Làm cho nhân dân hai nước hiểu được, hiểu đúng mối quan hệ lịch sử này là một việc làm cần thiết, thậm chí rất cần thiết trong bối cảnh hiện nay.
Có thể khẳng định, quan hệ hai nước Việt Nam và Trung Quốc là một mối quan hệ đặc biệt. Nó đặc biệt ở sự gần gụi, tương đồng. Không chỉ tương đồng về chế độ chính trị, về phương thức tổ chức xã hội và phát triển kinh tế trong thời kỳ hiện đại mà trước hết ở sự gần gụi láng giềng, ở sự gần gụi văn hóa, lịch sử. Ít nhất mối quan hệ này đã tồn tại từ khi lịch sử thành văn được ghi lại, hơn hai ngàn năm trước.
Một ví dụ là ngay từ thời Tần Thủy Hoàng đã lưu truyền câu truyện về tướng Lý Ông Trọng, một người to lớn dị thường và có tài thao lược của đất Giao Chỉ, làm đến chức Tư lệ hiệu úy của nước Tần, giúp Hoàng đế dẹp loạn miền Tây Vực khiến quân Hung nô còn khiếp oai ngay cả khi ông đã nằm xuống.Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013
Phỏng vấn một kẻ cướp
NGUYỄN TƯỜNG THỤY
PV (phóng viên): Tôi được cho biết anh là thủ phạm trong vụ cướp tiệm vàng Thanh Dung...
Cướp: Trước hết, cần cải chính, tôi không phải là cướp.
Cướp: Là tôi.
Cướp: Tôi cũng không phải là trộm vì tôi không trèo tường, khoét ngạch, không cắt điện, không cắt camera, không ẩn náu trong nhà vệ sinh... Tôi vào thẳng cửa chính, giữa ban ngày.
Trung Quốc đã là một siêu cường chưa?

Huỳnh Văn Úc
Ngày 31/12/2012 Hoàn Cầu Thời Báo (Global Times) đăng tải một bài viết có tựa đề: “ Nhãn hiệu siêu cường đang bị nghi ngờ-Superpower tag in doubt”. Bài viết công bố kết quả một cuộc điều tra dư luận tại Trung Quốc với câu hỏi: “ Trung Quốc đã là một siêu cường chưa?”. Người ta đem câu này hỏi 1488 người ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Vũ Hán và Trùng Khánh với mục đích tìm hiểu xem người Trung Quốc nhìn thế giới và vị thế nước họ ra sao trên trường quốc tế. Kết quả (xem ảnh bên) có 54,8% người trả lời ‘không hẳn như thế’ (not entirely); 34,1% trả lời dứt khoát là ‘không’ và chỉ có 12,4% tin rằng nước họ là siêu cường.
Bài viết đi đến kết luận rằng nay người Trung Quốc có cái nhìn khách quan và thực tiễn hơn về nước họ.
Bài viết đi đến kết luận rằng nay người Trung Quốc có cái nhìn khách quan và thực tiễn hơn về nước họ.Rối rắm bi hài danh hiệu nhà thơ, nhà văn ở VN
THỊ HẾN
Hiện nay, nơi xã hội Việt Nam, đang có nhiều người râm ran luận bàn về chuyện ai có thể được gọi là nhà văn, nhà thơ. Có người còn đề quyết, khi được Hội nhà văn VN thừa nhận và kết nạp, mới được gọi là nhà văn, nhà thơ
Cái chuyện cũ mèm, nhàm chán, không liên quan gì tới chuyện đói no cơm áo gạo tiền thiết thực hằng ngày, hòa bình hay chiến tranh, sống hay chết sẽ xuất hiện nơi biên giới đất nước, nhất là phía biển Đông hoặc tham nhũng, lạm phát, vật giá leo thang không dừng do năng lực sản xuất quốc gia yếu kéo, tình trạng các nhóm lợi ích câu kết nhau hoành hành đời sống của nhân dân cả nước, di hại dài lâu tới các thế hệ mai sau sẽ tăng hay giảm trong năm mới này cùng vài ba năm nữa…Nhưng nghe mãi, cũng ngạc nhiên, cũng tò mò, đành nhín ít thời gian tìm hiểu diện mạo vấn đề xem sao.
‘Mùa xuân Ả rập’ và Mùa xuân Myanmar
Bài này đăng trên TuanVietNam nhưng đã bị gỡ bỏ, nhưng một số trang mạng còn lưu lại được. Bản này lấy ở Ba Sàm.
"Đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc vào cường quốc láng giềng, giới lãnh đạo Myanmar đã có những thay đổi kịp thời và ngoạn mục".
02/01/2013
Hồng Ngọc
Cùng thuộc về một làn sóng dân chủ hóa trên thế giới, nhưng “Mùa xuân Ả rập” để lại những vết thương sâu sắc chưa hứa hẹn ngày lành, thì Mùa xuân Myanmar cũng chính là quá trình làm lành vết thương của thời kỳ độc tài.
Mùa xuân bão táp ở Ả rập
Một loạt chế độ tại Ả rập – từng ưỡn ngực với sự “đặc thù” của văn hóa Hồi giáo mà từ chối nền dân chủ – đã đồng loạt đi đến hồi kết. Tất cả được châm mồi với chỉ một đốm lửa ở Tunisia hai năm trước.
…Trong Mùa xuân Ả rập, cựu Tổng thống Yemen Ali Saleh đã ra đi theo một cách êm ả nhất có thể: ông từ chức sau 33 năm cầm quyền và sang Mỹ đổi lại quyền miễn tố, để lại một Yemen kiệt quệ và đối mặt với các cuộc nổi dậy và nội chiến.
Hầu hết trong số đó đều tiếp tục nhiệm kỳ của mình sau các cuộc “bầu cử” không có ứng cử viên đối lập và chiến thắng với tỷ lệ phiếu bầu cực cao. Nhưng sự “tín nhiệm cao” đó không che giấu được những vấn đề trầm trọng của dân chúng và khối tài sản kếch xù của những nhà cầm quyền.
Và những cuộc nổi dậy của “Mùa xuân Ả rập” đã lột tả bản chất của sự “tín nhiệm cao” chính là sự sợ hãi của dân chúng, chứ không phải vì đó là chính quyền của nhân dân như các nhà độc tài vẫn tự xưng.
Nhưng sự cai trị bằng nỗi sợ hãi của dân chúng cũng tạo ra sự căm phẫn âm ỉ, và nó sẽ bùng lên khi tích tụ đủ mạnh và có một mồi lửa ném vào.
Cái giá mà đất nước họ phải trả còn lớn hơn thế. Là sự kiệt quệ của dân chúng do sự bòn rút của họ. Là sự hèn đụt và tính thụ động của dân chúng do sự đe dọa của họ. Là sự khủng hoảng lòng tin và đạo đức của dân chúng, do sự cai trị vô đạo đức và chia rẽ dân chúng của họ. Và cuộc nổi dậy như một vết thương được làm loét thêm, do tâm lý trả thù không chỉ nhằm vào nhà độc tài mà còn hướng cả vào những người từng tham gia hệ thống ấy, và những người được lợi nhờ hệ thống ấy, tạo ra một xã hội bị chia rẽ.
Mùa xuân ấm áp với Myanmar
Myanmar, giành độc lập năm 1948, bị hết thống tướng này đến thống tướng khác cai trị sau cuộc đảo chính quân sự năm 1962. Trong ngôn ngữ của chính trị học, đó là chế độ Qủa đầu (độc tài nhóm), một hình thức tinh vi hơn của độc tài cá nhân.

Dù tinh vi tới đâu thì bản chất của mọi chế độ độc tài đều là cai trị đất nước để phục vụ cho quyền lợi của những kẻ cai trị, thay vì để phụng sự nhân dân và đất nước. Đó là nguyên nhân Myanmar từ vị thế là một đất nước phát triển hàng đầu châu Á đầu thập kỷ 1960 đã tụt hậu và kiệt quệ thành một nước lạc hậu nhất ở Đông Nam Á những năm qua.
Đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc vào cường quốc láng giềng, giới lãnh đạo Myanmar đã có những thay đổi kịp thời và ngoạn mục.
Cuộc bầu cử dân sự năm 2010 tưởng như chỉ là mang tính hình thức để hợp thức hóa sự cai trị của những tướng lĩnh cũ, mà Tổng thống được bầu vào Mùa xuân 2011 Thein Sein nằm trong số này. Lần đầu tiên nắm quyền cao nhất ở Myanmar, vị tướng cũ đã từ bỏ đường lối cai trị độc tài, bằng cách chấm dứt những dự án của cường quốc láng giềng gây nguy hại cho Myanmar, công nhận đảng đối lập và tổ chức cuộc bầu cử bổ sung tự do vào Mùa xuân 2012, phóng thích hàng loạt tù nhân lương tâm, và cho phép tự do báo chí.
Myanmar còn có một nhân vật vĩ đại nữa làm biểu tượng cho quá trình dân chủ hóa: Aung San Suu Kyi, người đã để lại gia đình của mình ở nước Anh để trở về nước vận động dân chủ năm 1988 bất chấp bị đàn áp, đe dọa, bắt bớ, cấm tranh cử, rồi bị giam lỏng trong thời gian bầu cử năm 1990. Kết quả: bà chiến thắng áp đảo cùng Đảng của mình (82% số phiếu) nhưng bị từ chối chuyển giao quyền lực và tiếp tục bị giam lỏng, và bà từ chối rời khỏi đất nước để tiếp tục cuộc đấu tranh cho dân chủ. Ngày đó đã đến như mong mỏi của bà và nhân dân Myanmar, cho dù Đảng của bà chỉ tranh cử ở cuộc bầu cử bổ sung 45/664 ghế.
Một người từ bỏ quyền lực độc tài để đưa đất nước đến với dân chủ, và ca ngợi đối thủ từng bị phe mình giam giữ. Một người đã chiến thắng trong cuộc bầu cử dân chủ nhưng chấp nhận sự cai trị của chính phe phái từng tước đoạt quyền lực của mình, thậm chí vận động quốc tế xóa bỏ cấm vận với chính quyền đương nhiệm, để tìm kiếm sự khởi đầu mới cho quá trình dân chủ hóa đất nước. Qúa trình dân chủ hóa của Myanmar, nhờ vậy, đồng thời là quá trình hòa giải dân tộc, giúp Myanmar không chỉ giữ được hòa bình mà còn giảm nguy cơ bị chia rẽ.
Đó là lý do cả hai được xếp hàng đầu trong danh sách 100 nhà tư tưởng của thế giới năm 2012 do Tạp chí Foreign Policy (Mỹ) lựa chọn. Riêng Thein Sein được tờ Straits Time (Singapore) bình chọn là Nhân vật châu Á của năm 2012. Vì từ bỏ độc tài quyền lực để trả quyền lực về cho nhân dân luôn là lựa chọn vô cùng khó khăn của mọi chế độ độc tài trong lịch sử.
Nhưng đó là lối thoát duy nhất cho một quốc gia muốn phát triển, và ngay lập tức đầu tư nước ngoài đã xếp hàng vào Myanmar. Và cũng là lối thoát duy nhất cho nhà độc tài để tránh bị xét xử hay bị giết hại khi dân chúng nổi dậy và trả thù, như đã diễn ra với “Mùa xuân Ả rập”.
Ba ngàn năm trước, nhà tư tưởng chính trị Khương Tử Nha đã thấu hiểu điều đó khi nhắc nhở Chu Văn Vương rằng: Thiên hạ không của riêng ai, thiên hạ là của cả thiên hạ, chung lợi ích với thiên hạ thì được thiên hạ, đoạt lợi ích của thiên hạ thì mất thiên hạ. Nhờ tư tưởng đó, nhà Chu tồn tại tới tám trăm năm, và là thời kỳ phát triển rực rỡ nhất về tư tưởng, triết học, binh pháp, kỹ thuật của Trung Quốc cổ và trung đại.
Ngày nay, không cần phải thông thái như Khương Tử Nha cũng biết điều đó. Quá nửa quốc gia trên thế giới là những nền dân chủ, thể chế buộc chính quyền phải chung lợi ích với thiên hạ, thay vì chờ đợi chính quyền tự nguyện như triều đại nhà Chu. Nhờ thế, những quốc gia thịnh vượng nhất, văn minh nhất đều là những nền dân chủ.
Nguồn: TuanVietNam
Theo: Ba Sàm
Luật sư Lê Quốc Quân tuyệt thực trong trại giam
Trang Nữ Vương Công Lý cho biết kể từ khi bị bắt, Ls Lê Quốc Quân (LQQ) đã tuyệt thực để phản đối hành vi đối xử của cơ quan công an và nhà cầm quyền đối với anh và gia đình. Một trong những yêu cầu của LQQ là được nhận cuốn Kinh Thánh dùng cho việc suy niệm hàng ngày của một tín hữu Kito. Nhưng đòi hỏi tối thiểu của anh cũng không được đáp ứng.
Cách đây mấy hôm, gia đình đã phải xin tiếp tế cho LQQ tại Trại giam số 1 Hà Nội, nhưng tất cả những thức ăn đưa vào, kể cả cơm trại giam anh đều từ chối.
Trang này cho biết, LQQ tuyệt thực ngay sau khi bị bắt, đã sang ngày thứ 6. Hiện nay tình hình sức khỏe của Ls LQQ đang suy yếu nghiêm trọng.
Tuy nhiên, nếu tính từ khi LQQ bị bắt vào sáng ngày 27/12/2012 thì tới hôm nay đã bước sang ngày thứ 8.
Theo Nữ Vương Công Lý, những thông tin trên lấy từ gia đình Luật sư Lê Quốc Quân.
Vào lúc 17h 40' hôm nay, 3/1/2013, tôi gọi điện cho vợ LQQ thì Hiền cho biết anh đã chịu ăn, cụ thể như thế nào chưa rõ. Thông tin này do Hiền nhận được từ điều tra viên qua điện thoại.
3/1/13
NTT
Vườn hoa dân oan ngày tất niên 2012
Hãy sờ lên gáy mình, thưa anh Nguyễn Như Phong
Hôm nay, tờ báo của ngành dầu khí do anh Nguyễn Như Phong làm Tổng biên tập đăng bài viết có nêu tên tôi. Điều không ai bất ngờ, là giọng lưỡi của Nguyễn Như Phong, một viên công an làm văn nghệ chuyên có nhiều bài viết mà nói theo ngôn ngữ dân gian là chuyên “bóp dái” nhân dân, làm người đọc tức anh ách. Nhưng vì anh cậy mình là công an nên với thời kỳ công an trị, nhân dân phải câm miệng nghe anh thổi vào tai. Bởi anh cậy có lực lượng, có súng và có nhà tù. Được thể, anh càng lớn tiếng và càng “bóp” cho dân lè lưỡi bằng chính những tờ báo anh thò tay vào lãnh đạo.
Và càng lớn tiếng anh càng thể hiện sự dốt nát của mình như để chứng minh cho câu nói của người xưa “nói dài, nói dai sẽ thành nói dại”.

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
Niềm vui nho nhỏ
Nguyễn Tường Thụy
Ngoài bạn bè và những người thân trong anh em họ hàng ra, đôi khi tôi cũng gặp được những niềm vui nhoi nhỏ khi ra ngoài xã hôi, tiếp xúc với những người không hề quen biết. Những việc làm tốt, dù là nhỏ cũng làm cho ta thêm chút hy vọng vào cuộc sống trong cái xã hội bát nháo này. Ví dụ, đôi khi đang đi xe máy, tôi hay gặp người đi đường nhắc: anh (chú) gạt chân chống lên đi.
Có một lần tôi mua xăng ở cây xăng Vạn Xuân đường Phan Trọng Tuệ. Tiền xăng hết 60 nghìn đồng, tôi đưa cho cậu tờ bạc 500 nghìn. Cậu bán xăng rút tiền lẻ đưa lại tôi 40 nghìn. Tôi thản nhiên phóng xe đi thẳng. Cậu bán xăng gọi với theo:
Lê Quốc Quân “trốn thuế”, cơ quan thuế đã nói gì?
Vĩnh Nguyễn
Mấy hôm nay, chờ đợi xem cơ quan công an có thêm thông tin gì cho báo chí về vụ việc Lê Quốc Quân. Chỉ thấy các thông tin trên các báo Vietnamplus ANTĐ, NLĐ,SGGP.trong ngày 27,28/12/2012 đưa tin Lê Quốc Quân Giám đốc Cty TNHH Giải pháp Việt Nam bị bắt về tội "trốn thuế".
Theo đó "Kết quả điều tra ban đầu xác định, từ khi thành lập Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam năm 2001 đến nay, công ty này đã có 13 lần thay đổi Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, lần cuối cùng vào ngày 5-6. Công ty này có ngành nghề kinh doanh là cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường.
Lợi dụng pháp nhân trên, ông Lê Quốc Quân đã trực tiếp chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân, sau đó làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống nhằm mục đích để hợp thức việc tăng chi phí của công ty, rồi sau đó làm thủ tục kê khai với Cơ quan Thuế nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp.Lương tâm nhà văn mất hút sau quầy mậu dịch
Hữu Lý phỏng vấn Nguyễn Hoàng Đức
PV: Thưa anh Nguyễn Hoàng Đức có phải hôm nay chúng ta sẽ bàn đến tầm nguyên lý của nhà văn mậu dịch? Tôi hồi hộp quá!
NHĐ: Hồi hộp là đúng. Chính tôi cũng đang hồi hộp. Nguyên lý có thể coi như sự vận động xuyên suốt của vạn vật và vũ trụ. Nói về nhà văn mậu dịch Việt Nam, một lực lượng chính qui của văn hóa còn rơi rớt lại của thời bao cấp tem phiếu, không thể hồ đồ võ đoán mà chúng ta phải bàn về nó dựa trên thước đo, như người Việt nói “muốn tròn thì phải có khuôn, muốn vuông thì phải có thước”. Cuộc bàn luận hôm nay có thể nói không quá , chúng ta đã có dịp lao lên đỉnh cao nhất của thước đo nhân loại áp dụng vào giá trị văn học mậu dịch. Một anh bạn tôi thuộc ngành âm nhạc chuyên nghiệp nói, phải đi một chặng đường đủ dài nào đó người ta mới có thể thăng trầm để leo đến cao trào. Một vài bài thơ ngắn cũn giống một đoản ca dù có đem trình diễn ở nhà hát thì cũng không cách chi leo đến cao trào, chỉ có một tổ khúc mới có thể có cao trào mà thôi. Hôm nay, sau một chặng đường đối thoại, tự nhiên độ dài đó đã dẫn chúng ta lên đỉnh cao trào cao bậc nhất hành tinh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
