Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Chùm thơ xuân

XUÂN VẮNG MẸ

Xuân xưa mẹ ngồi tựa cửa
Ngóng con tết đến trở về.
Xuân nay con về thăm quê
Hoa xoan rụng dày lối cũ.


Xuân qua bữa ăn đông đủ
Tết nay trống chỗ mẹ ngồi
Con bưng bát mẹ bùi ngùi
Nén hương lập lòe di ảnh.

Trong gian thờ tường vôi lạnh
Mắt mẹ nhìn con mến thương
Chân con in dấu mười phương
Vẫn chưa quen không có mẹ.


MỘT NÉT XUÂN
Giải nhất thi thơ xuân diễn đàn Nguyệt Viên

Làm sao mà biết xuân sang
Nếu không chợt thấy trên làn môi em
Làm sao mà biết trăng lên
Mặt em vành vạnh trong đêm, rạng ngời
Làm sao biết được biển khơi
Mắt em thăm thẳm để tôi đắm chìm.
Làm sao biết được tiếng chim
Nghe em lảnh lót, con tim rộn ràng.

Gặp em sang chợ, qua làng
Ngẩn ngơ tôi trước dịu dàng nét xuân
Dõi theo em bóng xa dần
Giữa mưa bay cứ tần ngần mãi thôi.

Giá em buông một nụ cười
Giá tôi dám hỏi một lời.
Giá như ... 


XUÂN CỦA MẸ

Chưa giêng tết đã rộn ràng
Gặp nhau bỗng thấy ngỡ ngàng xuân nay
Áo em nhựa sống căng đầy
Mà thương áo mẹ mỗi ngày rộng thêm.
Mùa xuân của mẹ là em
Anh đem mong ước rắc lên xuân thì.


ĐỪNG XUÂN

Hình như mưa bụi bay rồi đấy
Xuân của ai và tết của ai
Người đi sắm sửa căng siêu thị
Tôi gỡ nhành xuân gõ cửa hoài.

Làm sao cứ phải sang xuân nhỉ
Thà vẫn rằng đông có vội gì
Hôm nay còn một phiên rằm nữa
Níu làm sao được những mùa đi.

Đã hết tin nhau từ độ ấy
Tôi nợ thêm em một chữ ngờ
Dân gian hối hả sang năm mới
Xuân cứ trêu ngươi kẻ lỡ đò.

Xuân trước còn em mà mong nhớ
Tết này muốn nhớ chẳng còn em
Thơ xuân giờ viết cho ai đọc
Trăng gác đầu non bóng rớt thềm.

Cành đào chưa kịp đơm hoa nụ
Em đã giày cao với lụa là
Ríu ran nhập đám người đi hội
Tôi nép đông tàn mãi xót xa.


THÔI ĐÀNH KHÉP LẠI 
Giải nhì thi thơ xuân diễn đàn Áo trắng

Thôi đành khép lại chữ quen
Trót đưa ánh mắt nhìn em khác thường
Mùa xuân về rắc tơ vương
Cho nên mới thử nhớ thương một lần.

Thôi đành khép lại chữ thân
Trót quen thì tránh, đừng gần gũi nhau
Kẻo ngày xuân chẳng dài lâu
Đò giang không thuận, sông sâu khó lường.

Thôi đành khép lại chữ thương
Trót thân xin chớ vấn vương, bồi hồi
Trái tim sao chẳng chịu lời
Em không xa lánh để rồi khổ theo.

Thôi đành khép lại chữ yêu
Trót thương, nào đã bao nhiêu ngọt lành
Cái hôm tôi để tang mình
Là hôm em liệm mối tình trái ngang.

Cầu Kiều ai bắc mà sang
Bên kia em lệ hai hàng, đơn côi
Bên này cô độc mình tôi
Làm sao có thể quen thôi bây giờ.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét