Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III

Ngay từ khi kết thúc, cuộc Cải cách ruộng đất (CCRĐ) đã ẩn chứa nhiều vấn đề mà đảng CSVN gọi là "sai lầm". Điển hình là hình ảnh ông Hồ Chí Minh rút khăn lau mắt. Thế rồi, cái "sai lầm" đó ra sao, tầm mức nào, ai chịu trách nhiệm... tất cả cũng rút lui dần vào bí mật đi kèm những nỗi sợ hãi mơ hồ như chính khi nó đang được thực hiện. Nỗi sợ hãi đến từ bạo lực, từ không luật pháp, từ đám đông cuồng nộ cướp bóc đã ám ảnh, dai dẳng 60 năm nay.

Và đến cuộc Triển Lãm này chỉ là màn đấu tố được dựng lên chỉ nhằm giấu nhẹm và làm biến tướng đi cái "sai lầm" đó.


Đâu rồi tiếng thét gào?

Cuộc CCRĐ được tiến hành ở VN hơn 10 năm, để lại hậu quả đau đớn, tang tóc và tàn phá đất nước như trên đã nói.

Nông thôn Việt Nam vốn hàng ngàn năm nay xây dựng nên một nền văn hóa cần cù, chịu khó, tương thân, tương ái, đùm bọc lẫn nhau chống lại thiên tai, địch họa và cùng tồn tại.

Bỗng nhiên một ngày có Đảng về "ba cùng" để "bắt rễ, xâu chuỗi trong quần chúng". Và họ nhanh chóng trở thành kẻ thù của nhau, một thứ kẻ thù 'không đội trời chung". Những câu chuyện rùng rợn mà thế hệ chúng tôi được nghe, chắc không có nơi nào trên thế giới này có thể lặp lại.

Ở đó không chỉ có những tiếng cười của nông dân được chia "của thực" sau khi theo Đảng đấu tố, tra tấn, đánh đập giết chóc rồi cướp phá. Những của cướp được đem chia lại là của những người bà con, láng giềng, họ hàng làng xóm mới hôm qua, còn đi chung một con đường, uống chung một giếng nước, khi đói kém, ốm đau ngặt nghèo còn vá rá sang vay đấu thóc, bơ gạo, khi chết chóc còn đến phúng điếu, chia sẻ.

Nhưng, ở đó còn có những dòng sông nước mắt và máu của những người đã vắt xương, nặn óc để làm nên của cải, xây dựng cơ đồ. Bỗng một ngày buộc phải ngồi im nhìn những người mình đã nuôi nấng, chăm sóc, đã chung sống yêu thương xông đến đánh đập, phá phách và cướp đi.

Ở đó không chỉ có những thắng lợi của những người hàng xóm vốn dễ bị đảng kích động để trở thành kẻ thù của nhau trong cuộc đấu tố tranh cướp, mà ở đó thậm chí, giữa họ là huyết thống, máu mủ, là cha con, vợ chồng.


Trong cuốn Hồi ký "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng (1917- 2009) đã viết khá chi tiết về giai đoạn đau thương này, xin trích: "Đến nỗi mà một người phụ nữ đứng tuổi, rất thương người cha già chị săn sóc hằng ngày. Chị nói với bố: "Ông có biết tôi là ai không?" Người cha ngậm ngùi nhìn đứa con dứt ruột của mình và nói: "Thưa bà, con là người đẻ ra bà ạ". Lời thưa não nùng thảm thương, nhưng phải hỏi cái sức ma quỉ nào đó đã thúc đẩy người con chất vấn người bố như thế? Cứ đó mà luận ra những người khởi xướng!” (Trang 382)

Kết cục là một Việt Nam đau thương, với một nền kinh tế bị hủy hoại do những thành phần ưu tú đã bị tiêu diệt, cả xã hội tôn thờ lý thuyết căm thù sự giàu có, căm thù những người có trí tuệ. Nhưng, nguy hại hơn, là nền văn hóa nhân bản, yêu thương đùm bọc lẫn nhau được xây dựng từ lâu đời đã bị hủy hoại của cuộc CCRĐ kinh hoàng này. Đặc biệt, tư duy cướp bóc là vô tội, là chính nghĩa đã đeo đẳng, ăn sâu vào tiềm thức người Việt Nam cho đến tận ngày nay.

Những vụ hôi của của người bị nạn trên đường, những kẻ lợi dụng hoạn nạn, chiến tranh, thiên tai để trục lợi... đó hẳn có nguồn gốc từ những cuộc "Cách mạng" này. Có lẽ, không phải ngẫu nhiên mà mẹ của tội phạm chặt tay người đi đường cướp của đã nói ráo hoảnh trước tòa: "Ai bảo mang nhiều vàng, hột xoàn, chạy xe tay ga chi cho nó chém" cũng chỉ là một phần nhỏ thực hiện tư duy đó.

Nhưng, trong cuộc Triển lãm hôm nay, những điều đó đã không hề được đề cập đến. Một sự lấp liếm sặc mùi... lưu manh.

Những điều được làm sáng tỏ

Không phải ngay từ khi CCRĐ mới kết thúc mà mãi cho đến sau này, đảng CS và nhà nước VN đã không hề dám tổng kết lại con số nạn nhân dưới bàn tay của họ. Bao nhiêu người đã bị giết, bao nhiêu con người bị ảnh hưởng cuộc sống, bao nhiêu gia đình đã tan nát từ khi đảng về "ba cùng"... Những con số đó đã được giấu kín.


Nhưng không chỉ có thế.

Vai trò của người tổ chức tội ác này là ai? Cho đến gần đây, vẫn còn là một ẩn số trước người dân. Hầu như, tất cả những điều liên quan đến tội ác này, đảng đã giấu nhẹm. Thế nhưng, đến Triển lãm này, một phần sự thật đã được hé lộ.

Thói thường của người cộng sản xưa nay, tội ác thì hoặc là trốn chạy, lấp liếm, che đậy thật kỹ. Nhưng, trong tội ác của mình, họ sẽ cố tìm được những "thắng lợi, thành công". Và hiển nhiên, thắng lợi và thành công phải được đưa ra tuyên truyền, học tập. Ở "Triển lãm" này, người ta hiểu rõ hơn về nhiều vấn đề.

Sau CCRĐ, cùng với sự thần thánh hóa Hồ Chí Minh, nhiều tin truyền miệng, nhiều buổi nói chuyện thời sự, chuyện rỉ tai rằng ở CCRĐ này, sai lầm là do cấp ở dưới, chủ trương là do Trung Quốc ép phải làm. Còn người đứng đầu Đảng và Chính phủ là "Bác" thì bận nhiều việc nên không chú ý... Cuối cùng là "Bác" không có trách nhiệm gì. Thậm chí khi kỷ luật cũng chỉ Trường Chinh, Hồ Viết Thắng, còn "Bác" thì mất mấy giọt nước mắt không rõ có thật hay không. Thế là đủ.

Ở Triển lãm này, vai trò của Hồ Chí Minh được làm rõ: Ông ta là người được đảng cho là có công lớn trong cuộc CCRĐ này. Từ Sắc Lệnh ngày 19/12/1953 ban bố Luật Cải cách ruộng đất cho đến các chỉ thị, các Báo cáo của Hồ Chí Minh trước Quốc Hội họp tháng 12/1953. Rồi những hình ảnh Hồ Chí Minh đến thăm chỗ nọ, họp hành với Bí thư đoàn ủy CCRĐ... Tất cả đều chứng minh một điều: Đừng có ai cướp công của Hồ Chí Minh trong CCRĐ, bởi ông ta không chỉ có là Chủ tịch Đảng, mà còn là Chủ tịch nước.

Và hẳn nhiên ông ta phải là người chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc về những tội ác mà đất nước này, dân tộc này phải chịu. Trong cuốn Bác Hồ với quê hương Nghệ An, NXB Nghệ An 1977 có in bài thơ "Cụ già 120 tuổi", trong đó có đoạn:
...
Phát động quần chúng
Nông dân tố khổ
Tham gia tiểu tố
Cụ tố rất hăng
Công tác đấu tranh
Cả nhà tích cực
Dân làng mến phục
Nông hội hoan nghênh
...
Hồ chủ tịch thương
Viết thư cho cụ
Và tặng áo lụa
với chiếc huy chương...

(Hồ Chí Minh)

Đọc bài thơ này, không ai có thể nói Hồ Chí Minh không hề hay biết về những tội ác của CCRĐ gây ra dưới tay ông ta. 

Trong Cuốn sách "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng viết như sau: “Tuy là Tổng bí thư Đảng, là lý thuyết gia của Đảng, nhưng ít người biết đến tên tuổi ông, đến mặt mũi ông. Ông được trao cho là người thừa hành kế hoạch cải cách ruộng đất, còn ông Hồ Chí Minh ‘giả cách đứng ngoài...

Kế hoạch đó cũng đạt mục đích phần nào, vì sau này tai tiếng đều trút trên đầu ông Trường Chinh, mà ‘Bác Hồ’ là ‘nhân từ’ chỉ bị liên hệ chút ít. Nhưng làm sao mà che mắt được dư luận nhân dân. Ông Hồ là lãnh tụ tối cao, mà ông Trường Chinh chỉ là tay chân, làm sao công việc long trời lở đất đó lại qua mắt được lãnh tụ tối cao?…” (Trang 375-376)

Ở cuộc Triển lãm này, những nhận định trên được sáng tỏ.





"Sai lầm"! Hay là tội ác?


Theo ngôn ngữ Việt Nam, sai lầm là sự việc được tiến hành trái với yêu cầu khách quan hoặc với lẽ phải, dẫn đến hậu quả không hay. Thông thường, người ta sẽ phạm sai lầm khi không nắm bắt được vấn đề thấu đáo mà mình tiến hành, hoặc không có kinh nghiệm, thực tế và lý thuyết để hướng dẫn hành động dẫn đến sai lầm. Những hành động sai lầm, thường hay xảy ra đối với những cá nhân, tổ chức thiếu nhận thức và dốt nát mà thôi.

Vậy ở đây, Đảng Lao Động Việt Nam (Đảng CSVN hiện nay) tiến hành Cải cách ruộng đất có phải là sai lầm không?

Trước hết, cần phải vạch ra rằng: Về lý thuyết thì xưa nay, chưa bao giờ Đảng CS không vỗ ngực tự nhận họ "Đỉnh cao trí tuệ nhân loại". Vậy trí tuệ nhân loại mà để sai lầm giết chết cả hàng ngàn người dân mình, thì đó là thứ trí tuệ gì? Sẽ không bao giờ được gọi là sai lầm, nếu đảng này vẫn dương dương tự đắc là "Đỉnh cao trí tuệ nhân loại".

Về thực tế, người ta chỉ có thể sai lầm, khi chưa có một thực tế nào để rút ra bài học cho công việc họ làm. Còn ở đây thì sao?


Trong cuốn sách đã dẫn ở trên, Đức Giám mụcPhaolo Lê Đắc Trọng viết: “… Người Cộng sản Việt Nam học được kinh nghiệm của các anh Liên Xô, Trung Quốc, nên công cuộc được tổ chức rất chu đáo cặn kẽ, từ lúc phát động đến hoàn thành”.

“Thiết nghĩ làm gì có thể sai lầm được? Giả sử chỉ có mình Việt Nam làm cải cách ruộng đất, chưa có đâu làm, thì còn có thể nói đến sai lầm. Đàng này các bậc thày, các bậc đàn anh đã làm, đã rút kinh nghiệm. Việt Nam chỉ việc lặp lại. Người ta đã tính từ trước sẽ có những sai sót. Có thể nói, những sai sót cố ý! Thà có giết nhầm mười người còn hơn để sót một thằng. Hoặc kinh nghiệm cho thấy là việc cải cách gây đau khổ nhức nhối chừng nào! Nên giả cách, có vài sửa sai chẳng vào đâu cả, để phần nào làm nguôi lòng dân.” (Trang 408).

Thực chất, cuộc CCRĐ thời kỳ đó, là một bước tiến trong cái gọi là Cuộc cách mạng vô sản trong đời sống nhân dân, Mục đích là nhằm xây dựng một xã hội Cộng sản, ở đó họ trục xuất Chúa Trời, thần thánh ra khỏi vũ trụ, trục xuất tư hữu ra khỏi xã hội, trục xuất linh hồn ra khỏi con người.

Trong Cuốn sách "Chứng từ của một Giám mục", vị Giám mục Phụ tá Phaolo Lê Đắc Trọng viết:"Lấy lại ruộng đất để chia cho những người cầy, không phải là mục tiêu chính của việc cải cách và chính việc cải cách cũng không phải là mục tiêu của cách mạng. Lấy lại ruộng đất chỉ là phương tiện để cải cách, chính việc cải cách cũng chỉ là phương tiện cho sự thống trị của giai cấp vô sản. Nói đúng ra cho sự thống trị của Đảng chuyên chính được thiết lập vững chắc.

… Cải cách ruộng đất là một cách quét sạch những địa chủ, những cường hào ác ôn, ác bá, những người có uy tín, những người có mầm mống để vươn lên. Tất cả những gì mà cách mạng cho là đối nghịch, là nguy hiểm trong hiện tại và trong tương lai. Quét sạch, để cho xã hội trở nên một tờ giấy trơn, để Đảng muốn vẽ gì thì vẽ, theo ý mình.” (409-410-411)



(Còn nữa)

Hà Nội, Ngày 15/9/2014

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguonf: rfavietnam

Mời xem lại: 

Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần II
Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? - Phần I

3 nhận xét:

  1. Mỗi lần nghe cs Hà nội khoe là “đỉnh cao trí tuệ loài người” hoặc nghe lớp trí thức con cháu cộng sản ca tụng “công đức” HCM và cs đời đầu “có công” đuổi Nhựt, đánh Pháp giành độc lập, “khai sinh” nước VNDCCH, rồi đánh Mỹ thống nhứt đất nước, v.v, DN thấy mắc cỡ điếng ruột. Bỡi nước Việt dù không may bị Pháp đô hộ, nhưng thời Pháp thuộc kinh tế và dân trí Việt Nam không thua nhiều nước lân bang. Nhứt là đạo đức và tính nhân bản của dân Việt thời Pháp thuộc còn nguyên vẹn. Nhưng sau ngày HCM cướp chánh quyền, chia hai đất nước, dẫn đến CCRĐ thì Miền Bắc trở lại thời kỳ đồ đá, đạo đức, nhân bản hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là “đạo đức cách mạng” tức là người Việt tự do giết và cướp trắng của người Việt! Con cháu đấu tố, chửi ông bà cha mẹ như chửi chó, con dâu đấu tố cha mẹ chồng, anh em, thân tộc, xóm riềng,... đấu tố lẫn nhau để giành giựt miếng ăn,... mà gọi đó là “đỉnh cao trí tuệ nhân loại”, thật đúng là hết thuốc chữa.

    Thê thảm hơn nữa, thế giới đã vứt cộng sản vào sọt rác hồi thế kỷ trước, Nghị hội Âu châu đã ra Nghị Quyết lên án cs là chủ nghĩa chống nhân loại, tức là khủng bố, diệt chủng và cướp trắng tài sản của lương dân, vậy mà theo tác giả Dân Bắc Việt trong bài Tội của Hồ Chí Minh, ngày nay còn 70% dân Miền Bắc vẫn thờ HCM thay vì thờ tổ tiên của họ. Trong đám ma Võ Nguyên Giáp vừa rồi, vẫn còn hàng trăm ngàn dân Bắc Việt khóc thương VNG, giống như tập thể lên đồng, không còn phân biệt được đúng sai. Bỡi sự thật cho thấy suốt 9 năm kháng chiến và trận Điện Biên Phủ, tướng Giáp chỉ núp trong hầm, trận chiến do tướng Tàu chỉ huy. Suốt cuộc chiến xâm lăng Miền Nam VNCH cũng vậy, VN Giáp không bao giờ dám đặt chân vào chiến trường Miền Nam. “Thiên tài” của VN Giáp là nướng quân không chùn tay, coi sinh mạng của thanh niên nam nữ Miền Bắc như cỏ rác. Hàng triệu dân quân chết thảm dưới bàn tay chỉ huy của VNG, nhưng tướng Giáp vẫn không tỏ chút hối tiêc hay thương xót dân quân. Phải chăng đó cũng là “đỉnh cao trí tuệ loài người” và “đạo đức cánh mạng” của HCM và cs Hà nội?!

    Năm 1998, tướng William Childs Westmoreland đã nói về việc tướng Giáp nướng quân, trong đó có một câu so sánh: ”An American commander losing men like that would hardly have lasted more than a few weeks”. Tạm dịch “Vị chỉ huy Mỹ để mất quân như thế sẽ khó giữ được chức vụ lâu hơn vài tuần” . Tức là người chỉ huy Mỹ đó chắc chắn sẽ bay chức ngay, ra Toà án Quân sự và vô tù sớm là cái chắc. Độc giả đọc thêm Sự thật về Võ Nguyên Giáp để có cái nhìn rõ về VNGiáp, người mà Miền Bắc tôn là thần tượng chỉ sau HCM!

    Đến đây mời bạn đọc, đọc tiếp:

    So sánh Nhựt và Việt Nam thời thập niên 1940

    1/ Nhựt

    Sau khi bị Mỹ cho ăn hai quả bom nguyên tử năm 1945, Nhựt đầu hàng Đồng minh vô điều kiện và bị Mỹ trực tiếp cai trị. Đó là nỗi nhục lớn nhứt của Nhựt. Nhưng Nhựt hoàng và thần dân Nhựt khôn ngoan, sáng suốt nuốt nhục, “không làm anh hùng trường kỳ kháng chiến chống Mỹ. Không đánh Mỹ cho đến người Nhựt cuối cùng!” Vua và dân Nhựt ôm lấy kẻ thù cai trị là “đế quốc Mỹ” để học hỏi, cầu tiến. Nhờ Mỹ chi tiền ra lo việc quốc phòng bảo vệ an ninh cho Nhựt. Nhờ Mỹ dạy thêm về kỹ thuật và các lãnh vực khác. Nhờ Mỹ giúp trợ giá cho hàng hoá Nhựt bán sang thị trường Mỹ và thế giới để vực dậy nền kinh tế Nhựt , v.v giúp Nhựt trở thành cường quốc số một Á châu. (còn tiếp)

    Trả lờiXóa
  2. (tiếp theo phần (1) trên và hết)

    Sự khôn ngoan nuốt nhục, ôm lấy kẻ cai trị để học hỏi, cầu tiến đã giúp cho Mỹ an tâm, đem hết sức ra giúp Nhựt phục hưng. Mỹ đã viết Hiến pháp mới cho Nhựt, loại bỏ chủ nghĩa quân phiệt, áp dụng thể chế Quân chủ Lập hiến như Anh quốc với tự do, dân chủ, đa đảng đa nguyên và tam quyền phân lập như Mỹ. Cho áp dụng chương trình phục hưng Nhựt như kế hoạch Marshall của Mỹ giúp phục hưng các nước Tây Âu sau Đệ nhị Thế chiến. Tương tự như vậy, kế hoạch Marshall của Mỹ cũng được áp dụng cho Nam Hàn, Miền Nam (VNCH), Đài Loan, Singapore,... giúp các quốc gia này phục hồi và phát triển kinh tế rất nhanh.

    Chỉ 7 năm sau, 1952 Mỹ trao trả độc lập cho Nhựt! Từ những hoang tàn đổ nát, chết thảm do hai quả bom nguyên tử tàn phá, nước Nhựt trở thành cường quốc Á châu mà ngay như dân Tàu – dù khoe là Trung cộng đứng hàng thứ hai trên thế giới – có mơ cũng không có được đời sống tự do, văn minh, thịnh vượng và nhân bản như Nhựt.

    2/ Việt Nam

    Sau hai trào vua Thành Thái và Duy Tân dùng cờ vàng kháng chiến chống Pháp bất thành, còn bị Pháp bắt và vua Duy Tân bị đày. Vua Bảo Đại nhận thấy VN chưa đủ lực lượng quân sự và vũ khí tối tân để chống lại Pháp và Nhựt. Vì thế Bảo đại khôn ngoan, dùng sách lược ngoại giao thương thảo với cả hai phe Nhựt và Pháp. Sau cùng Nhựt đồng ý trao trả độc lập, thống nhứt và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam. Chính phủ dân sự đầu tiên của Quốc gia Việt nam – sau gần 4000 năm lập quốc – ra đời với Cờ vàng là Quốc kỳ. Cầm đầu là Thủ Tướng học giả Trần Trọng Kim bắt tay vào việc phục hưng Việt Nam qua sự giúp đỡ của Nhựt. Nhưng chỉ mấy tháng sau HCM và đcs nổi lên cướp chánh quyền .

    Đến năm 1947, lợi dụng tình thế suy yếu của Pháp, một lần nữa Bảo Đại dùng áp lực ngoại giao, thương thuyết và được đích thân Tổng thống Pháp trao trả độc lập, thống nhứt, toàn vẹn lãnh thổ năm 1949. Chánh phủ dân sự Quốc gia Việt Nam ra đời, do Thủ tướng/Kỹ sư Trần văn Hữu cầm đầu lo phục hưng Việt Nam với sự giúp đỡ của Pháp, mà VNCH là hậu thân của chánh phủ dân sự này. Cờ vàng tiếp tục là Quốc kỳ, biểu tượng của tinh thần Quốc gia luôn xây dựng, bảo vệ dân và nước Việt. Nhưng một lần nữa, HCM và đcs bác bỏ cơ hội độc lập, thống nhứt và toàn vẹn lãnh thổ không cần đổ máu. Hồ và đồng bọn phát động 9 năm kháng chiến, nướng dân quân một cách sai lầm và không cần thiết. Sau cùng Hồ rước Pháp trở lại Hà nội, đang tâm ký với Pháp HĐ Genève chia hai đất nước, chia rẻ dân Việt Bắc Nam, tiếp tục nướng hàng triệu dân quân vào lửa đạn xâm lăng Miền Nam để ăn cướp, phục vụ CSQT và bán nước cho Tàu.

    Nếu không bị HCM và cộng sản cướp chánh quyền và phá hoại, thì nước ta đã được hoà bình, độc lập, thống nhứt và phục hưng trong chánh thể Quân chủ Lập hiến như Nhựt từ năm 1945, và dỉ nhiên VN ngày nay không thua Nhựt.

    Đến đây có lẽ mọi người thấy rõ HCM, đcs và lớp cộng sản đời đầu mà Hà nội hay gọi tôn là “lão thành cách mạng” thật ra là thành phần phá hoại, hại dân, phá nước và bán tổ quốc cho Tàu. Họ là những tội đồ lớn nhứt trong lịch sử Việt nam chứ chẳng có công lao gì trong việc giành lấy độc lập thống nhứt. Chính HCM và đcs đã gây ra cái chết thảm khóc cho hàng triệu dân Việt. Đẩy VN vào cảnh đói nghèo, tụt hậu và đang là nô lệ Tàu.

    .......Sau cùng, câu hỏi được đặt ra là hai phe Quốc – cộng: ai là kẻ có tội? Hai lá cờ vàng – đỏ, cờ nào phải bị vứt bỏ? Và cờ nào xứng đáng giữ lại làm Quốc kỳ thời hậu cộng sản? Hai thể chế Quốc gia Việt Nam/VNCH so với VNDCCH/CHXNCHVN, thể chế nào đáng được phục hồi và thể chế nào đáng bị vứt bỏ vĩnh viễn?

    Trả lờiXóa
  3. Thức tỉnh

    Đã đến lúc chúng ta cần phải có Một ngày tưởng niệm hay Một đài tưởng niệm , cho các Nạn nhân Cải cách ruộng đất .

    Chứ không phải một cuộc Triễn lãm ruộng đất nhỏ nhoi như vừa qua tại Hà Nội. .

    Trả lờiXóa