Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

Sách nhiễu trong mùa dịch (phần 2)

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
Chuyện sách nhiễu của công an, nhà cầm quyền trong mùa dịch, tôi đã định chỉ viết 1 kỳ. Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đấy...
Sau khi công an Hà Nội đưa giấy triệu tập vào tối 16/3/2020 thì 2 hôm sau tức là 18/3, họ tổ chức một đoàn đến nhà tôi để “làm rõ” (từ công an hay dùng) tại sao tôi không đi.
Lúc ấy vào khoảng 6h10' tối.
Tôi đang nằm chịu đựng cơn đau đại tràng tái phát từ mấy hôm nay và cái chân đau gút thỉnh thoảng lại giở chứng thì người nhà bảo có công an đến gặp tôi. Tôi nói, bảo họ chờ chút.
Tôi ra, thấy ngoài cửa lố nhố, đếm có 6 người. Họ nói cần gặp tôi có việc. Tôi hỏi:
- Các anh có nhu cầu vào nhà không?
Họ: Bác cho vào nhà, đứng ngoài này không tiện làm việc.
Tôi: Tôi hỏi trước, các anh đến nói chuyện hay dẫn giải tôi? Tôi phải hỏi thế, vì nếu các anh đến dẫn giải tôi thì để tôi vào thay quần áo và dặn dò gia đình.
- Không, chúng tôi đến trao đổi với bác một số vấn đề thôi.
Tôi hỏi thế thôi chứ tôi đâu có tin họ. Nhưng đúng là hôm nay họ không có ý áp giải tôi thật.
Tôi nhìn khắp lượt:
- Cả nước đang gồng mình chống dịch mà sao không ai đeo khẩu trang? Nếu các anh không có thì tôi cho.
Tôi bảo bà xã đem khẩu trang ra phát cho mọi người. Nhưng tất cả đều rút khẩu trang ra đeo.
Tôi mở cửa mời họ vào.
Đoàn gồm: Hải (trưởng đoàn?), 2 an ninh điều tra của công an Hà Nội, 1 công an khu vực, 1công an địa phương (cậu này hình như của phường Thanh Xuân Trung, từng tham gia canh giữ tôi nhiều lần) và bà tổ trưởng dân phố. Đó là theo lời giới thiệu khi tôi yêu cầu. Tôi cũng không có nhu cầu hỏi tên 5 người còn lại và thẻ ngành, vì thấy không cần thiết.
Câu chuyện khá dài, tôi chỉ kể vài đoạn đối thoại:
Bắt đầu vào việc tôi bảo họ:
- Tôi muốn chụp một bức ảnh.
Họ không đồng ý.
Tôi: Tại sao các anh lại sợ chụp một bức hình?
Họ: Vì đây thuộc quyền riêng tư...
Tôi: Các anh đến làm việc với tôi, sao lại là riêng tư?
Họ: Đây là buổi trao đổi chứ không phải là buổi làm việc. Nếu bác cứ muốn chụp thì chúng tôi về.
Tôi: Vậy thôi.
Thực ra tôi có chụp thì cũng không để làm gì, tôi đưa ra yêu cầu để thử phản ứng thôi, còn ghi âm tôi cũng chẳng cần vì tôi tin vào trí nhớ của tôi và cũng không cần thiết phải đăng lên ở đâu. Việc từ chối chụp ảnh, tôi cho rằng họ thiếu tự tin.
Họ hỏi lý do tại sao triệu tập mà bác không đến. Tôi nói 3 lý do như hôm trước đã nói với người đưa giấy: dịch đang hoành hành, sức khỏe tôi đang rất yếu và tôi không biết về hoạt động của Phạm Chí Dũng.
Họ nói rằng vậy để bác chủ động, có thể thứ 2, thứ 3 tuần sau cũng được. Xong lại nói:
- Việc này bắt buộc bác phải đi đấy.
Tôi: Ý anh là sẽ dẫn giải?
Họ: Vâng.
Tôi: Vây các anh cứ làm việc của các anh. Các anh dẫn giải tôi ngay bây giờ cũng được. Các anh đừng hăm dọa tôi. Cả đời công tác của tôi, tôi đi bộ đội và bây giờ bằng này tuổi rồi, tôi đâu phải là người để các anh hăm dọa.
Họ: Không, tôi không nói thế.
Tôi: Thì tôi vừa hỏi và anh vừa xác nhận đó thôi.
Đoạn về dịch bệnh:
Tôi: Tôi đã mở cửa cho các anh vào thì tôi cũng chẳng ngại đến cơ quan các anh. Có điều tôi rất có ý thức đề phòng dịch bênh, ở ngoài đường, ở cơ quan các anh. Ngay lúc các anh đang ngồi đây, tôi vẫn lo dịch bệnh lây lan. Tại sao dịch như thế mà các anh cứ rối lên về việc triệu tập tôi. Hay là các anh muốn khủng bố tinh thần? Án tử hình có khi 10 năm chưa thi hành, vậy các anh bắt tôi đi tù chậm 1 năm hay 6 tháng thì đã sao?
Họ: Nhưng việc điều tra có thời điểm của nó.
Về Phạm Chí Dũng, tôi đoán thế nào họ cũng gia hạn điều tra vài lần. 2 hôm nữa tức là 21/3 tới là hết hạn tạm giam lần 1, chắc phải có vài lệnh tạm giam nữa. Thời gian tạm giam theo qui định của luật có quan trọng gì với họ đâu. Nguyễn Văn Đài bị giam 2 năm 4 tháng sau mới đem ra xử kia mà
Đoạn về Phạm chí Dũng:
Họ: Bác bảo không biết về việc của Phạm Chí dũng, nhưng hồ sơ có đấy, bác lên rồi sẽ biết.
Tôi: Vậy nếu các anh có bằng chứng rồi thì xin lệnh bắt tôi ngay đi.
Đoạn về sức khỏe: Tôi nói tôi đang rất yếu, đang điều trị nhiều bệnh một lúc, không ăn được gì. Dịch Vũ Hán lại đang lan với tốc độ kinh sợ, mà tôi lại thuộc nhóm tuổi có nguy cao.  
Họ bảo về sức khỏe thì bác đủ để làm việc, không sao. Tôi nói tôi biết trong ngành các anh cũng có qui định không làm việc khi tình trạng sức khỏe đối tượng không đảm bảo. Họ bảo vậy bác cứ đến, nói sức khỏe không đảm bảo làm việc rồi bác về cũng được!?
Cuối buổi làm việc, tôi chốt lại rằng, tôi không đi với những lý do tôi đã nói. Còn các anh cứ làm việc của các anh.
Buổi làm việc diễn ra chừng 30'.  Suốt câu chuyện, chỉ có tôi và Hải nói, 5 người kia chỉ ngồi cho thành đoàn.
*
Tôi biết công an Hà Nội sẽ không để tôi yên thân, sự việc sẽ không dừng ở đây. Cậu Hải cũng nói chúng tôi sẽ tiếp tục triệu tập bác. Rồi sẽ đến lúc họ áp giải tôi về đồn. Hôm nay? ngày mai? hay bất cứ ngày nào tiếp theo.  Nếu không vì dịch bệnh và sức khỏe kém, tôi cũng muốn đi cho xong chuyện. Sự sách nhiễu của họ thật là dai dẳng và khó chịu.
19/3/2020

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét