Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013
Tết này, tôi nhớ chú Quân.
Nhà văn Phạm Thành
Chú Quân đây là luật sư Lê Quốc Quân, người đang ở trại tạm giam để chính quyền điều tra về tội chú trốn thuế với số tiền là 437 triệu đồng.
Tôi, tuy mới được quen biết chú, nhưng thấy chú là người hiền lành, có tấm lòng thương người, lại thích có nhiều bạn bè; chả thế mà cuộc biểu tình chống Tàu Cộng nào, chú cũng đi đầu, cầm cờ đi đầu, nên tôi mến chú.
Tết này, có chú ở ngoài, hẳn ngày cúng tiễn ông Táo về Trời, anh em bạn bè lại ngồi lai rai với nhau, rồi cụng với nhau vài ly, rồi bàn chuyện trên trời, dưới biển, chuyện công quyền, công lý và bàn chuyện tự do, những đề tài mà chú thích.
Đã qua đổi mới sao vẫn còn văn học mậu dịch
Nguyễn Hoàng Đức
Mới đây, vẫn còn có nhiều nhà thơ quốc doanh phát biểu rằng: Không có mậu dịch quốc doanh thì làm sao đánh thắng Pháp và Mỹ? Quan điểm này thật lỗi thời và tụt hậu về tất cả các mặt, cả lý thuyết lẫn hiện thực đời sống.
Quốc doanh và mậu dịch là gì? Quốc doanh ở đây là kinh tế nhà nước! Mậu dịch ở đây là hệ thống phân phối nhu yếu phẩm và hàng hóa bằng cơ chế xin cho của tem phiếu!
Trung Quốc - tên lâm tặc số một thế giới
Huỳnh Văn Úc
Cơ quan điều tra môi trường- Environmental Investigation Agency,
viết tắt EIA là một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Vương Quốc Anh ngày
29/11/2012 đã công bố một báo cáo cho biết: “ Có đến 80% đến 90% lượng gỗ chặt
từ rừng Mozambic được chế biến ở Trung Quốc. Trung Quốc là nước xuất nhập khẩu
và tiêu thụ gỗ lớn nhất thế giới và vì vậy cũng là quốc gia chịu trách nhiệm
chính về tình trạng chặt phá rừng nhiệt đới hiện nay. Sự sống còn của các khu rừng
nhiệt đới-lá phổi của hành tinh-giờ đây phụ thuộc vào Trung Quốc”. Thống kê của
EIA cũng cho biết một nửa lượng gỗ cung cấp cho Trung Quốc có nguồn gốc từ
những nước vốn nổi tiếng về nạn phá rừng như Miến Điện, Papua Ghinê hay Mozambique .
Các công ty Trung Quốc còn khai thác gỗ ở nhiều nước châu Phi như Madagascar , Sierra Leon ,
Tanzania , Gabon , Ghinê, Công gô. Gỗ từ các
nước đó mang về Trung Quốc là những loại gỗ quý hiếm đắt tiền. Nhờ vậy mà năm
2011 Trung Quốc chiếm 30% thị trường sản phẩm gỗ trên thế giới.
Em bé Triều Tiên ơi
Người mẹ Triều Tiên ngơ ngác
Về nhà chẳng thấy con đâu
Hỏi chồng, “Anh nào có biết”
“Ăn đi, anh kể em sau!”
Đang khi đói hoa cả mắt
Thầy nồi xáo thịt trong nhà
Như có thần linh mách bảo
Đi tìm ra đống xương da
Về nhà chẳng thấy con đâu
Hỏi chồng, “Anh nào có biết”
“Ăn đi, anh kể em sau!”
Đang khi đói hoa cả mắt
Thầy nồi xáo thịt trong nhà
Như có thần linh mách bảo
Đi tìm ra đống xương da

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
Khi hội nuôi ong trao giải thưởng cho cuốn sách viết về hội nuôi bướm
Trần Mạnh Hảo
Truyền rằng, thời vua Lê Ngọa Triều ( Lê Long Đĩnh : 986-1009, làm vua 04 năm : 1005-1009, chết lúc 24 tuổi) đưa tà thuyết Các Tư Như bên Tàu về chủ trương lấy nói dối làm quốc sách, lấy đểu giả làm đạo đức, lấy tù ngục làm tự do, bắt các làng các ấp đều phải ăn chung, làm chung, ngủ chung…khiến dân tình xã tắc loạn lạc, đói khổ lầm than, trộm cắp hoành hành, tử khí bốc mù trời…
Bấy giờ có ông phú hộ miền Vĩnh Yên tên là Có Cung sinh được quý tử tên là Có Cầu khôn ngoan dĩnh ngộ ma quỷ còn ghen tị. Có Cầu năm 16 tuồi đã đậu trạng nguyên khoa thi nói dối cấp quốc gia, được nhà vua trọng dụng, ban nhiều gấm vóc lụa là, gái đẹp rượu ngon khôn xiết kể…
Xuân Về đau những người dân
Ngày cuối năm, ngồi trong nhà nhìn ra ngoài đường thấy dòng người qua lại, hối hả cho công việc cuối năm được hoàn thành để đón cái tết đầy vui vẻ ý nghĩa thế nhưng vẫn còn những chuyện khiến phải đau lòng bởi những lưong tâm tăm tối của chế độ suy tàn.
Xuân đên muôn hoa đua nhau khoe sắc, Mai Đào nở khắp quê nhà, nghe thật vui thật náo nức. Những ngày nay các Công Ty, các trung tâm lơn, các quan chức lớn tổ chức buổi tất niên cả hàng trăm triệu, sắm xe mới, xây nhà mới trong khi đó có bao nhiêu người không có cơm ăn áo mặc, không có đât nhà ở họ là những dân oan đang hằng ngày hằng năm đến đòi lại đất vì bị chính quyền cưỡng chế” cướp” đang nằm chịu đói rét tại các công viên vườn hoa khắp Hà Nội. Nhìn thấy họ mà long đau thắt, họ đâu có tết.
Dương Nội quyết tử giữ đất
Ngày 31/1/2013 nông dân Dương Nội đã vùng lên
quyết tâm giữ đất trong một cuộc đụng độ một mất một còn.

Lửa đã cháy trên đồng Dương Nội
Tiếng trống vang giục giã liên hồi
Khói đen bay bay đến ngút trời
Dân Dương Nội vùng lên giữ đất.
Đất của tổ tiên không thể nào để mất
Tay ta giương cờ đỏ sao vàng
Khẩu hiệu ta căng trên vải gai tang
Hương án ta bày, hình nhân thế mạng.
Quân tàn ác dùi cui và súng đạn
Công an, đầu gấu, dân phòng
Ta xông lên một mất một còn
Hào hùng thay!
Những con người chân đất, tay không
Mà liều mình và anh dũng vô song.
(Ảnh của blogger Nguyễn Xuân Diện)
Huỳnh Văn Úc
Tác giả gửi cho NTT blog
quyết tâm giữ đất trong một cuộc đụng độ một mất một còn.

Lửa đã cháy trên đồng Dương Nội
Tiếng trống vang giục giã liên hồi
Khói đen bay bay đến ngút trời
Dân Dương Nội vùng lên giữ đất.
Đất của tổ tiên không thể nào để mất
Tay ta giương cờ đỏ sao vàng
Khẩu hiệu ta căng trên vải gai tang
Hương án ta bày, hình nhân thế mạng.
Quân tàn ác dùi cui và súng đạn
Công an, đầu gấu, dân phòng
Ta xông lên một mất một còn
Hào hùng thay!
Những con người chân đất, tay không
Mà liều mình và anh dũng vô song.
(Ảnh của blogger Nguyễn Xuân Diện)
Huỳnh Văn Úc
Tác giả gửi cho NTT blog
”Huy Cận: Cho đến bây giờ mặt vẫn chau”!?
Lê Xuân Quang
Thấm thoát đã 50 năm trôi đi kể tù mùa xuân năm 1963 sau khi đến thăm chùa Tây Phương trỏ về rồi thi phẩm Các vi La hán chùa Tây phương ra đời, ‘’những câu hỏi lớn’’ mà thi sĩ đặt ra vẫn’’không lời đáp’’… Rồi 42 năm sau nữa (2005), ông vội vã trở về hòa cùng vũ trụ bao la .
8 năm trôi đi (2005 – 2013), Huy Cận , nhà thơ lớn – cây đại thụ của nền thi ca Việt Nam thế kỉ 20 đã trở thành cát bụi, về với vũ trụ bao la, làm’’Vì tinh tú’’ sang chói trên bầu trời văn chưong nước Việt, nối tiếp giọng mà 73 năm trước (1940) đã từng cất lên: Vũ Trụ Ca (**).
Thông giải kỹ thuật bằng quyết tâm hội hè
Nguyễn Hoàng Đức
Nền kinh tế Việt Nam đang chìm lún trong cơn suy thoái và khủng hoảng cao độ, như nhiều có chuyên gia nước ngoài đã chỉ ra : người Việt mang quá nhiều ảo tưởng về tầm vóc vĩ đại, nào những công trình chỉ thích ôm cả tỉ đô la, những quả đấm thép như lọc dầu Dung Quất, Vinashine và Vinaline… đang trở thành những gánh nặng phá sản của cả nền kinh tế vốn đã rất yếu ớt và mỏng manh.
Nhưng vấn đề cốt lõi làm kinh tế phá sản bởi lẽ kinh tế đã không được sống thuần khiết như kinh tế, mà rất nhiều công trình hệ trọng phải mang chiến thuật kiểu “thông cầu kỹ thuật”. Có rât nhiều công trình hay cây cầu chưa làm xong nhưng người ta vẫn mang “quyết tâm chính trị” ra để “thông cầu kỹ thuật”.
Giá xuân này con được về thăm mẹ
(Từ quần đảo Trường Sa con gửi mẹ, mẹ ơi!)
Mẹ ơi!
Giá xuân này
Con được về thăm mẹ!
Để lợp lại mái nhà xưa
Cho đỡ dột những ngày mưa
Ở nhà chỉ còn mẹ và em gái con
Gắng đừng buồn mẹ nhé!
Tết này con phải ở lại Trường Sa
Vì giặc Tàu quậy phá luôn!
Mẹ ơi!
Giá xuân này
Con được về thăm mẹ!
Để lợp lại mái nhà xưa
Cho đỡ dột những ngày mưa
Ở nhà chỉ còn mẹ và em gái con
Gắng đừng buồn mẹ nhé!
Tết này con phải ở lại Trường Sa
Vì giặc Tàu quậy phá luôn!
Đánh thế đ nào được Huy Đức. Anh xin nghỉ đi, ở nhà em nuôi :)
Kính thưa các xếp,
Rõ ràng là việc các xếp vừa giao, thật sự là nó quá sức đối với em, một người mới gia nhập đội ngũ dư luận viên nửa tháng nay. Về nhiệt tình thì em có thừa, tiền bạc và các phương tiện hành nghề thì đã có các xếp chu cấp thoải mái. Nhưng để đánh được Huy Đức trong vụ Bên thắng cuộc thì chừng đó là còn quá thiếu.
Đã có nhiều bác vung tay đấm. Nhưng em xin nói thật, tuy là người trong đội ngũ nhưng chính em còn cảm thấy các cú đánh ấy không thuyết phục được mấy người. Có cú thì đánh cho gọi là có đánh, cú khác thì bị coi là đánh dưới thắt lưng Huy Đức.
Loay hoay cũng chỉ gồm những cụm từ lặp đi lặp lại: cái nhìn thiên kiến về lịch sử, xuyên tạc cuộc kháng chiến chống xâm lược, cái nhìn không thiện cảm đối với một số lãnh đạo và thể chế, không biết thuộc thể loại gì, không có hệ thống, không logic…
Loay hoay cũng chỉ gồm những cụm từ lặp đi lặp lại: cái nhìn thiên kiến về lịch sử, xuyên tạc cuộc kháng chiến chống xâm lược, cái nhìn không thiện cảm đối với một số lãnh đạo và thể chế, không biết thuộc thể loại gì, không có hệ thống, không logic… Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013
Ai ném đá vào Hội nhà văn hay chính hội nhà văn đã ném đá vào nền văn học Việt Nam, ném đá vào lịch sử Việt Nam và bạn đọc?
Trần Mạnh Hảo
Trên trang mạng của nhà văn Phạm Viết Đào http://phamvietdao3.blogspot.com ngày 29-01-2013, có in bài
Trong lễ trao giải thưởng và kết nạp hội viên mới, ngày 29-01-2013, nhà thơ Hữu Thỉnh – chủ tịch Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam kiêm chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đã phát biểu (web Phạm Viết Đào đưa lên một video clip bài nói vo của ông HT) khẳng định lập trường chính trị kiên định của Hội rằng văn học là để phục vụ nhiệm vụ chính trị, tức phục vụ đảng, nhất là trong tình hình nhậy cảm này, ca ngợi các tác giả đoạt giải lên mây.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


