Lược phỏng truyện ngắn “Tinh thần thể dục”
Có
công điện của trung ương về tỉnh.
Sức
lãnh đạo tỉnh... tuyên cử.
Nay
thừa lệnh trung ương, ngày... tháng 04 năm 2019, thủ đô khánh thành đường sắt
Hà Linh, đường mới tinh, có nhiều đoàn tàu rất đẹp, mọi nhẽ.
Tuy
việc của thủ đô nhưng công trình lại là bộ mặt quốc gia, là biểu tượng của
tình hữu nghị răng môi. Vậy sức mỗi tỉnh cử 10 lãnh đạo, đúng giờ G phải có mặt
để làm hành khách mẫu. Tất cả phải mặc đẹp, chỉnh tề, khi ngồi trên tàu phải
tươi cười và vẫy chào luôn luôn vì hôm ấy có nhiều quan khách.
*
Vợ
bí thư tỉnh nói với chồng:
-
Mình không nên đi, tôi nghe nói đường sắt ấy thằng Tàu nó làm, sợ lắm. Hồi đang
thi công, cũng xảy ra chết người luôn. Gần ngày khánh thảnh, bê tông còn vỡ lở lung tung, phải lấy vữa vá lại, sợ lắm. Có ông quát tháo, đe đuổi chủ đầu tư mấy
lần, giờ đang ngồi tù. Mình đi nhỡ có
làm sao thì tôi góa bụa đã đành nhưng lấy ai lãnh đạo tỉnh nhà. Mình nên để chú
chủ tịch dẫn đoàn.
Bí
thư cho là phải, bàn với chủ tịch tỉnh. Chủ tịch giãy nảy:
- Em
xin bác, Em đang mất uy tín vì vụ nâng đỡ không trong sáng con bé Quỳnh. Sợ ra
thủ đô, người ta lại chỉ trỏ, xì xào bàn tán.
Bí
thư ôn tồn:
-
Chú chưa hiểu. Tôi có đi cũng chỉ là để cho khí thế, chứ việc này của bên chính
quyền. Chú không đi thì ai?
Chủ
tịch chưa thông:
- Việc
này liên quan đến tuyên truyền, tức là của bên đảng, anh và cậu tuyên giáo đi mới
phải.
Bí
thư vỗ vai thân mật:
-
Thì chú tuy là chủ tịch nhưng kiêm phó bí thư, vừa đại diện cho tỉnh ủy, vừa đại diện cho ủy ban, hợp hơn tôi nhiều. Mới lại
tôi cũng muốn tạo điều kiện cho chú. Chú cũng cần phải vớt vát uy tín với trung
ương về vụ bê bối vừa rồi. Tôi đi thì cái bóng của tôi trùm lên chú, ai để ý.
Chủ
tịch thấy phải, vả lại uy lực của bí thư khiến chủ tịch không thể từ chối.
*
Cuối
buổi chiều đợi cơ quan tỉnh về vãn, vợ chánh văn phòng len lén bước vào phòng
làm việc của chủ tịch:
- Em
nghe nói sắp tới, tỉnh ta phải cử cán bộ đi khánh thành đường sắt Hà Linh. Chồng
em có phải đi không anh?
Chủ
tịch cảnh giác đảo cặp mắt ra cửa rồi dừng ở ngực vợ chánh văn phòng, tình tứ:
- Gớm!
Giờ có việc mới lại chịu tìm đến anh. Cậu ấy là cánh tay phải của anh, cậu ấy
không đi thì ai đi.
Vợ
chánh văn phòng liếc cặp mắt sắc lẹm, nũng nịu:
-
Anh không còn thương em sao? Nghe mấy đứa ở HN nói, cái đường sắt ấy, có làm
xong nó cũng không dám đi. Chúng em sinh 2 đứa toàn gái, định cố thêm thằng cu.
Chồng em nhỡ có sao thì lấy ai nối dõi tông đường.
Chủ
tịch mắt hấp háy:
- Thế
anh thương em, thì ai thương anh?
Vợ
chánh văn phòng dằn dỗi:
-
Ghét thế... Hư... hư.. ư... em không thương anh thì thương ai. Lần sau anh có cử
chồng em đi đâu cũng được, em không từ chối, chỉ trừ lần này thôi.
Chủ
tịch vẻ suy nghĩ một lúc:
-
Thôi được. Vậy để anh cử cậu ấy đi hội thảo bên Sing đợt này, chứ ở nhà mà
không đi làm hành khách mẫu là không được.
Vợ
chánh văn phòng cười toe toét:
-
Anh thông minh quá. Nhiều thủ đoạn, í lộn, nhiều mưu mẹo như anh, khóa tới thế
nào bác tổng cũng cất nhắc lên trung ương.
Chủ
tịch cười nhăn nhở:
- Rồi...
cứ như lần trước nhé... Hi... hi... Cho tạm ứng cái nào.
Chủ
tịch cười nhe cả hai hàm răng ám khói thuốc lào rồi ấp vào cặp môi son đỏ chót
của thiếu phụ. Thiếu phụ đẩy ra:
- Gớm,
cứ làm như cả năm không gặp nhau ấy.
*
Sáng
hôm sau, chủ tịch triệu tập nội các đến họp gấp để cắt cử.
Nghe
phổ biến xong, biết không thể đùn đẩy cho ai, giám đốc đài phát thanh truyền
hình đương nhiên phải đi để đưa tin. Giám đốc sở 4T cũng thế. Giám đốc sở giao
thông biết không thoát vì là việc của ngành cũng nhận ngay. Ban đầu như vậy là
suôn sẻ.
Đến
khi nhắc đến tên, giám đốc sở nội vụ hoảng hốt:
- Ấy
chết, tình tình an ninh tỉnh ta hiện nay rất căng thẳng. Tụi phản động trong tỉnh
đang kích động dân chúng đòi đủ mọi thứ quyền mà trước nay ta vẫn giấu. Tôi phải
ở nhà để phối hợp với bên công an, cắt cử lực lượng khẩu trang đi canh chúng
nó. Lại phải lên kế hoạch cẩu trộm lư hương họ Trần đi để cho chúng nó hết chỗ
tụ tập nữa...
Giám
đốc sở giáo dục phân trần:
-
Ngành tôi đang thiếu giáo viên nghiêm trọng do phải cử phần lớn giáo viên nữ trẻ
đẹp đi tiếp khách, “giao lưu” với cấp trên. Tôi phải sắp xếp người dạy thay. Bản
thân tôi cũng phải dạy thay đồng chí giáo viên đang hầu cơ quan điều tra về tội
ấu dâm học trò.
Giám
đốc sở tài môi thẳng thắn:
-
Làm gì cũng phải có công bằng. Năm trước tôi đã vào tỉnh Hà tắm và ăn cá biển rồi,
về nằm viện 1 tuần, sợ mãi, đến giờ mới chắc sống. Lần này phải đến lượt người
khác, không phải lăn tăn.
Giám
đốc sở kế hoạch và đầu tư lắc đầu:
- Rõ
chán. Lúc có gói này gói nọ chia nhau thì chẳng phải gọi, đi nước ngoài thì
tranh nhau gây mất đoàn kết nội bộ. Bây giờ đi vào chỗ nguy hiểm thì ai cũng trốn
như bị vợ đánh ghen. Nếu không phải lo nhập dây chuyền nhà máy nhiệt điện bên
Trung Quốc về thì tôi cũng chẳng từ chối.
Chủ
tịch nhắc:
- Thế
bên khoa học công nghệ thế nào? Cũng cần phải ra tham quan còn về làm đường sắt
cao tốc liên tỉnh chứ?
Giám
đốc sở khoa học công nghệ:
-
Cái này là đường sắt trên cao, chẳng dính dáng mấy đến đường sắt cao tốc. Bên
tôi đang tập trung vào đề tài nghiên cứu hóa chất để chế thành nước mắm, thay
cho cá biển đã bị đầu độc chết hết rồi. Việc đó quan trọng hơn nhiều.
Giám
đốc các sở khác khôn hơn, chỉ cử cấp dưới đi đại diện. Hỏi đến, đại diện sở nào cũng tìm cách thoái
thác:
- Dạ
cái này để em về báo cáo lại với giám đốc. Việc nghiêm trọng thế, em không dám
quyết ạ.
*
Đến
ngày ra thủ đô, ngoài chủ tịch tỉnh và vài vị đầu ngành còn có mấy mống thuộc
các đoàn thể như đoàn thanh niên, hội phụ nữ, hội nông dân, cựu chiến binh không
biết đùn đẩy cho ai. Mặt khác, quyền lợi không mấy nên nửa sợ, nửa muốn tranh
thủ kiếm chút đỉnh. Ít nhất cũng được ra thủ đô chơi, ăn tiệc, lại có phong bì
của ban tổ chức mang về.
Chủ
tịch ngao ngán nhìn đội hình vừa yếu vừa thiếu, cáu kỉnh:
- Mẹ
bố chúng nó chứ! Cho đi thử tàu chứ ai đem đi giết mà phải trốn như trốn giặc.
Đường sắt làm ra mà không dám đi thì để cho chó nó đi à?
1/4/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét