Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

’’THƠ... THỐI’’ ?!

Lê Xuân Quang 
Tạp bút 
Nhân đọc bài đi trên báo Tiền Phong và các bài trên mạng xã hội, bài viết của Hiệu Minh, sụ kiện động trời của Hàng không Việt nam – Người đẹp Lý Nhã Kỳ vào buồng cùng tốp lái suýt gây tai họa kho máy bay và hành khach…Tôi lục tìm trong trí nhớ…và đã tìm thấy bài viết cách đây 7 năm (2006 – 2013) về viêc TGĐ Hàng Không VN – (nghe đồn thuộc hạ của TBT Nông Đức Mạnh) – điều hành , hành xử nghênh ngang, vô trách nhiêm, bất chấp luật lệ làm thất thoát hàng chục triệu USD cho công quỹ, bị tòa án quốc tế truy cứu một vụ kiện…, để cho tổ lái ’’ngủ’’ trong khi lái máy bay đi Berlin (Đức)… rồi TGĐ vẫn được ’’hạ cánh an toàn’’. Đến hôm nay các thuộc hạ của TGĐ HKVN lại theo gót các tiền bối: Súyt gây họa cho nhà nước và nhân dân mà vẫn được bao che, nương nhẹ …(theo Hiệu Minh trong bài viết đã đi…). Phải chăng đây là căn bệnh trầm kha hết thuốc chữa của HKVN(VNA) và lũ ’’con đẻ lêu lổng, phá gia chi tử’’ - xí nghiệp Quốc doanh bất hảo của’’ông bố’’ - Đảng và Chính phủ? 

Tản mạn về Trường Sa, Hoàng Sa và dân chủ phẳng

Có một comment gửi vào bài Lý Nhã Kỳ từng vác gậy đánh đồng nghiệp? Xét nội dung thấy bình luận vào bài này là không phù hợp với bài viết nên không cho hiện. Tuy nhiên, bỏ đi cũng tiếc vì mất đi cơ hội cho độc giả được biết thêm về trí tuệ của một dư luận viên nữa.

NTT blog

Mất hay còn Trường Sa cũng giống như mất hay còn Hoàng Sa mà thôi. Tôi chẳng được hay mất gì cả. Chẳng có gì ảnh hưởng đến tôi. Họ bán, họ cho, họ làm ngơ cho nước ngoài xâm chiếm cũng như nhau mà thôi.

Nhiều tác phẩm của nhà thơ Bùi Minh Quốc không được cấp phép xuất bản

BÙI MINH QUỐC


KÍNH GỬI BAN CHẤP HÀNH HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

CÙNG TOÀN THỂ ĐỒNG NGHIỆP HỘI VIÊN VÀ BẠN ĐỌC


Từ năm 2006 đến năm 2012, tôi có 6 bản thảo gửi đến nhà xuất bản Hội nhà văn đề nghị đọc duyệt và cấp giấy phép để tác giả tự bỏ tiền tự in tự bán theo phương thức gọi là hợp đồng liên kết xuất bản, một cách làm phổ biến lâu nay đối với đông đảo người viết văn nước ta.Nhưng trong năm 2012, tôi chỉ được NXB Hội nhà văn cấp duy nhất một giấy phép cho tập thơ “Trinh thiêng”.Các bản thảo còn lại gồm “Mẹ Việt Nam” (thơ), 2/-“Nâng niu” (thơ), 3/- “Trói và cởi, và…” (văn), 4/- “Tỷ phú mặt buồn” (tiểu thuyết), 5/- “BI KỊCH CỦA CÁCH MẠNG VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA” (văn) vẫn không nhận được hồi đáp của NXB mặc dù tôi đã gặp trực tiếp rồi gọi điện và gửi thư thúc giục nhiều lần.

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Bác bỏ phương án đưa ông Nguyễn Bá Thanh vào BCT, tôi nhìn nhận đó là bước phát triển đáng mừng.


GS Tương Lai


NQL: Cả buổi chiều ngồi cạy cục tháo băng ghi âm cụ Tương Lai phát biểu với đài BBC ( tại đây) mới phát hiện ra cụ TL nói còn hay hơn viết, một lối nói thật sự cuốn hút, khúc chiết và sáng sủa lạ thường.

Những ai đã được nhân dân hậu thuẫn, và những ai sẽ không được nhân dân hậu thuẫn? Căn cứ vào đó để mà bình luận rằng cái việc hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ, chủ yếu tôi nói ông Nguyễn Bá Thanh, không vào BCT thì liệu cái điều đó nó có phù hợp với xu thế chung hay là nó đi ngược lại? Đây là một câu hỏi khó. Phải đặt nó trong bối cảnh chung thì mới có thể mong được làm sáng tỏ đôi điều.

AN NINH VÀ CÔN ĐỒ PHÁ ĐÁM NO-U FC CHƠI BÓNG BẰNG DAO QUẮM

NHƯ MỌI CHIỀU CHỦ NHẬT, NO-U FC (CLB bóng đá được thành lập với tiêu chí YÊU BÓNG ĐÁ- GHÉT 'ĐƯỜNG LƯỠI BÒ) TẬP LUYỆN LẦN THỨ 66 VÀ GIAO HỮU THEO LỜI MỜI CỦA MỘT ĐỘI BẠN TẠI SÂN BÓNG THÀNH NAM (đường Trần Thái Tông, Cầu Giấy, Hà Nội).

TRẬN ĐẤU BẮT ĐẦU ĐƯỢC ÍT PHÚT THÌ CHỦ SÂN RA ĐỀ NGHỊ NGHỈ ĐÁ, HỎI LÝ DO TẠI SAO THÌ ANH TA NÓI DO AN NINH (Công an) YÊU CẦU HỦY TRẬN. NHƯNG KHI ĐƯỢC YÊU CẦU GẶP MẶT TRỰC TIẾP HOẶC CUNG CẤP SỐ ĐIỆN THOẠI NGƯỜI RA LỆNH ĐÓ THÌ KHÔNG ĐƯỢC ĐÁP ỨNG.

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Buổi dã ngoại tại công viên Nghĩa Đô - Một tuần nhìn lại

NGUYỄN TƯỜNG THỤY 


Buổi dã ngoại thảo luận về nhân quyền ngày chủ nhật 5/5/2013 do nhóm các công dân tự do kêu gọi đã qua một tuần. Tôi là một trong vài người đầu tiên có mặt tại công viên Nghĩa Đô. Tôi đi với mục đích vừa tham gia, vừa đưa tin, viết bài. Tuy nhiên, gần như toàn bộ thời gian, tôi chỉ lặng lẽ quay phim, chụp ảnh và quan sát. Lúc kết thúc là hơn 11 giờ. 

Vậy mà suốt một tuần qua, tôi không hề có lấy một dòng viết. Chưa bao giờ, tôi lại có thể đi mà không viết như thế. 

Mệt mỏi ư? Chán chường ư? Có thể nhưng không hẳn. Phải rồi, nói buồn thì đúng hơn. Tôi buồn không phải vì người khác thông minh, sắc sảo hơn mình mà buồn vì cái sự tranh khôn, tranh ngoan dẫn đến mâu thuẫn, chia rẽ không đáng có. Tôi không nói đến những người nêu ý kiến trên tinh thần xây dựng cho dù có khác ý kiến của mình.

Tôi chưa bao giờ nói về điều này điều khác không hay trong nội bộ những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc (sau đây gọi gọn lại là phong trào đấu tranh). Nhưng dù sao, mọi ý kiến cũng đưa hết lên các trang mạng rồi. Người bảo thành công, người nói thất bại. Ai cũng có vẻ có lý cả. 

Hiển nhiên là, những người đưa ra các tranh luận cũng chỉ là ý kiến cá nhân, chứ không phải là đưa ra một bản tổng kết. 

Thừa nhận rằng, phong trào đấu tranh hiện nay không có tổ chức chính thức. Nếu có sự liên kết nào đó thì cũng chỉ là sự tự nguyện. Nó là một liên minh lỏng lẻo, ai nói cứ việc nói, ai nghe cứ việc nghe. Ai khôn ai dại cứ việc. Nhưng cũng vì không có tổ chức chính thức mà số người bị bỏ tù không nhiều, có thể kể ra Bùi Thị Minh Hằng, anh em Lê Quốc Quân (tôi đang nói đến phong trào đấu tranh ở Hà Nội từ 2011 đến nay). Ngoài ra chỉ là bị đe dọa, sách nhiễu, bị mất việc, bị đuổi ra khỏi nhà trọ, bị đánh đập hay đánh trộm, bị đổ dầu nhớt vào nhà, bị bắt đi bắt lại như cóc bỏ đĩa... 

Trở lại sự việc hôm 5/5. Dù Nhóm các công dân tự do có hướng dẫn thảo luận một cách ôn hòa, có thể tụ tập từng nhóm dưới 5 người, nhưng dưới hình thức nào thì vẫn nhằm vào mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. 

Và như vậy, dưới con mắt của tôi, buổi dã ngoại ngày 5/5 đã làm được nhiều việc. Rất nhiều bản Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế được phát ra cho người dân. Nhiều người dân được nghe diễn thuyết về quyền con người và hiểu ra quyền con người hiện nay đang bị tước đoạt như thế nào. Công tác binh vận cũng được thực hiện rất nỗ lực và tôi chắc chắn có hiệu quả. 

Có người không bằng lòng về sự có mặt của dân oan, về việc họ tố bị oan sai hay không bằng lòng về chuyện diễu hành quanh hồ. 

Nhưng chúng ta đừng quên một điều: công viên là nơi không ai có quyền cấm bất cứ thành phần nào ra đó và cấm ai đó làm những gì không vi phạm pháp luật. 

Người tham gia dã ngoại đều muốn, công viên Nghĩa Đô hôm đó chỉ có mặt những người quan tâm đến quyền con người. Nhưng ai cấm được sự có mặt của cảnh sát và an ninh ra công viên? Ai cấm được các cháu thiếu nhi ra chơi đu quay? Có ai cấm các cặp trai gái đem nhau ra công viên tâm sự? Không ai có thể, trừ khi dùng bạo lực làm bừa. 

Như đã nói, vì không có tổ chức nên không ai có thể (và đủ uy tín) điều phối dân oan chỉ được có mặt ở nơi này, không được có mặt ở nơi kia. Không ai có thể chỉ đạo được người này không được diễu hành, người kia không được tuyên truyền. Ý muốn như thế là không tưởng. Ngay cả chính quyền, công an, họ chẳng muốn mọi người ra trao đổi về quyền con người nhưng không thể cản. Nếu muốn, họ chỉ còn biện pháp đàn áp như ở Nha Trang, Sài Gòn. 

Sự hướng dẫn trong lời kêu gọi tập trung vào từng nhóm để thảo luận cũng chỉ là gợi ý để đối phó với công an khi bị đàn áp. Bùi Hằng có lý khi nói rằng, nếu chỉ như thế thì ra công viên làm gì? Thà tụ tập vào từng nhà để trao đổi có phải hơn không? Tôi bật cười khi tưởng tượng ra nếu cứ bốn anh em tập trung vào một nhà ai đó, liệu chúng tôi có mang bản Tuyên ngôn Nhân quyền ra mà đọc, phân tích cho nhau nghe không khi mà ai cũng đã hiểu, hay chỉ là ngồi trà nước tán phét? 

Hãy tưởng tưỡng, ngày hôm đó làm đúng kịch bản, cứ 4 người tụ tập vào một bãi cỏ hay chỗ trống nào đó đọc lên bản Tuyên ngôn nhân quyền rồi thảo luận như kiểu ta thảo luận chính trị ở các đơn vị bộ đội, rất có thể người dân đi chơi ở công viên cho là bọn chập chập chập, man mát cũng nên. 

Còn nói những người tham gia hôm ấy đã biến buổi thảo luận thành cuộc biểu tình, vừa đi vừa hô hét, làm xấu hình ảnh của những người đấu tranh thì đã ăn phải đũa của công an và chính quyền. Nên nhớ, Đài Truyền hình Hà Nội, báo An ninh thủ đô, báo Hànộimới đã từng xuyên tạc nói xấu người biểu tình nhiều lắm rồi, kể cả định dàn dựng cảnh người biểu tình nhận tiền nhưng đài THHN vẫn còn nợ khán giả, để lại một sự nhục nhã ê chề. Xin đừng tiếp âm cho mấy cái loa rè ấy nữa.

Buổi dã ngoại ngày 5/5/2013 đó nhằm mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. Và căn cứ vào mục đích đó thì buổi dã ngoại đã thành công.


12/5/2013

Cụ Tổng muốn gì?


<= Cụ Tổng bye bye?

Từ ngày cụ Tổng cầm ngọn cờ chống suy thoái đến giờ mọi người cứ băn khoăn: cụ Tổng muốn gì? Cụ muốn chống tham nhũng thật không hay muốn chống cái gì? Cụ gọi tham nhũng là suy thoái, cụ cũng gọi luôn những người chống lại cũ kỹ và trì trệ là suy thoái- “Nói ngược với đường lối chủ trương đường lối của Đảng không suy thoái thì là gì?”. Cho tới lúc cụ Tổng phê phán các nhân sĩ trí thức góp ý cho hiến pháp, có ý đánh đồng họ chung vào một rọ ” bọn suy thoái” thì thiên hạ giật mình hỏi nhau: cụ Tổng muốn thực sự đổi mới, muốn tái cấu trúc cơ chế hay muốn ôm lấy cái cũ, quyết tâm giữ chế độ toàn trị đến cùng?

Lý Nhã Kỳ từng vác gậy đánh đồng nghiệp?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Báo Tiềnphong onnline ngày 11/5/2013 có bài "Cơ trưởng bị đình bay vì Lý Nhã Kỳ từng vác gậy đánh đồng nghiệp

Chẳng phải tôi cố tình bắt bẻ, xiên xẹo ra mà thực sự tôi cứ tưởng Lý Nhã Kỳ từng vác gậy đánh đồng nghiệp thật. Mà tại sao Lý Nhã Kỳ đánh đồng nghiệp mà cơ trưởng bị đình chỉ bay? Tôi chắc rằng, rất đông người khi chỉ đọc tên bài viết thôi sẽ hiểu như tôi 

Tò mò đọc già nửa bài báo mới thấy đoạn này:

Cùng quẫn rồi… thì cắn dậu

Trần Thạch Linh


Mới đây, tác giả JB Nguyễn Hữu Vinh đã lại có bài trên Blog của mình, bài : “Sự cùng quẫn nhìn từ báo nhân dân” Bài viết cũng được đăng trên BBC với một tựa đề “Sự cùng quẫn của tờ báo đảng”

Đây là một bài viết chín chắn, vẫn một văn phong, một cái nhìn thẳng thắng, phê phán lối hành xử cố hữu của truyền thông nhà nước, nhân sự kiên Hội Đồng Giám mục Việt Nam ra văn bản “nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp”, gửi tới Quốc hội. Và lối hành xử này đã được bài viết cho là biểu hiện của sự “cùng quẫn”.
Trong bài viết, nhiều chứng thực được đưa ra để bóc trần bản chất sự việc. Trong đó có trường hợp “Báo Nhân Dân đăng “trang trọng” bài viết được cho là của một giáo dân “Nhiều điều chưa sáng trong một bản góp ý”. phản ứng với văn bản “nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp” của HDDGMVN.

Thiết tưởng những gì có trong bài viết của JB Nguyễn Hữu Vinh sẽ được được các cơ quan truyền thông chính thống của Đảng và Nhà nước như báo Nhân Dân, đài Truyền Hình Việt Nam (là đối tượng bị chỉ trích mà bài viết của JB Nguyễn Hữu Vinh nhắm tới) xem xét thận trọng và chắc chắn sẽ rút ra được nhiều bài học cần thiết về công tác truyền thông cũng như tác nghiệp, tuyên truyền vận đông quần chúng nhân dân...

Thế nhưng, ngay lập tức báo Nhân Dân, rồi đài Truyền hình Việt Nam… giẫy lên như “đỉa phải vôi”. Nhưng vẫn lại là phản ứng theo cùng một cách rất “cùng quẫn” nêu trên, bằng một bài kế tiếp “Một sự vu khống, xuyên tạc trắng trợn?” .

Đọc bài phản ứng của báo Nhân Dân (dù đây không phải là một bài viết)… Người đọc dễ dàng nhân thấy đằng sau sự “cùng quẫn” cũ mòn, một hiện tượng mới đã nảy sinh. Đó chính là hiện tượng “cắn dậu”… hiểu theo tinh thần của câu tục ngữ “chó cùng cắn dậu” (Tuyệt nhiên không gọi báo Nhân Dân là chó, mà nói về tình thế tất yếu “cùng” rồi sẽ dấn tới “cắn đậu”) tức là làm bừa… Và đây là lý do khiến những người quan tâm nhìn nhận sự việc một cách “toàn cảnh” hơn bắt đầu từ sự kiên Hội Đồng Giám mục Việt Nam ra văn bản “nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp” gửi tới Quốc hội.

Đây là một sự kiện xã hội, chính trị , tôn giáo… rất lớn trong bối cảnh đất nươc đang chuyển mình theo hướng dân chủ tiến bộ và hướng tới quyền con người. Sự kiện đã ngay lập tức tác động mạnh, tích cực và kịp thời tới các phong trào, các lực lượng đang đấu tranh cho tiến bộ xã hội, lúc này là phong trào và lực lượng nhân dân tham gia ký kiến nghị “sửa đổi hiến pháp năm 1992 ” do 72 Nhân sĩ Trí thức tiến bộ khởi xướng và hàng chục ngàn người trong và ngoài nước ký tên hưởng ứng.

Người dân (đặc biệt là những người có đạo) nô nức tham gia ký kiến nghị, tìm hiểu học tập các nội dung trong văn bản “nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp” của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam... mỗi chữ ký là một thay đổi nhận thức, là một bước vượt qua sợ hãi.

Tình hình này đã làm cho các thế lực trì trệ trong giới cầm quyền vốn đang sử dụng việc “sửa đổi hiến pháp” để mong cố thủ lâu hơn nữa trong cái boong- ke độc tài toàn trị thấy khó chịu và run sợ, họ tìm mọi cách để làm vô hiệu, hạ thấp những giá trị quan trọng của “nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp” mà HĐGMVN đã nêu.

Lẽ tất nhiên là cả hệ thống truyền thông với hai cơ quan truyền thông nặng ký bạc nhất là báo Nhân Dân và đài Truyền hình Việt Nam xung kích vào cuộc…

Nhưng!

Buồn thay là đã chẳng có gì mới hơn ngoài những chiêu, trò đã diễn từ nhiều năm trước với Đạo Công Giáo… mà tác giả JB Nguyễn Hữu Vinh đã vạch ra và cho đây là biểu hiện của sự “cùng quẫn”.

Những câu hỏi đã được đặt cho sự “cùng quẫn” này là: Tại sao Báo Nhân Dân hay đài Truyền Hình Việt Nam… những cơ quan truyền thông báo chí hàng đầu của Đảng và Nhà nước, có đến cả ngàn cán bộ công nhân viên chức, biên tập viên, phóng viên , cộng tác viên… có cơ sở chân rết ở khắp mọi tỉnh thành, vùng miền trong nước và quốc tế… lại không thể (hoặc không dám) trực diện tranh luận, phê phán văn bản “Nhận định và góp ý vào bản Hiến pháp” của HĐGMVN (nếu thấy không tích cực)? mà phải thông qua một “bài viết”, trên một “trang điện tử do một số tác giả người Việt hiện đang sinh sống ở nước ngoài thực hiện”? và “tác giả” lại là một người chưa từng là “tác giả” của một “bài viết” trên blog hay một status trên facebook ? “tác giả” chỉ là một “công dân theo Thiên chúa giáo, hiện đang sinh sống tại TP Cao Lãnh - Ðồng Tháp”?

Thêm nữa là, khi những gì vô lý, không minh bạch được gói trong cái gọi là “bài viết” của “tác giả” này bị JB Nguyễn Hữu Vinh vạch ra thì lập tức “Công dân Nguyễn Trọng Nghĩa” (“tác giả” bài viết) cùng cả dàn “dư luận viên” đùng đùng nổi giận, thóa mạ, quy kết tội trạng…và nguy hiểm là đã có những đe dọa ném tới Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh. Thông qua “Một sự vu khống, xuyên tạc trắng trợn?

Và từ đây câu hỏi kế tiếp cũng không khác câu hỏi trước đó là: Tại sao báo Nhân dân hay đài Truyền Hình Việt Nam… với thế mạnh tuyệt đối của mình lại không đàng hoàng trực diện, tranh luận, đấu tranh buộc cho blogger JB Nguyễn Hữu Vinh cùng dư luận quan tâm phải tâm phục, khẩu phục? mà lại tiếp tục thông qua “công dân theo Thiên chúa giáo” cùng các “dư luận viên” với các tên trời ơi đất hỡi như: (Nguyễn Thanh Tùng - doimat.cuanhcuem.net), (molang0205). (Lời Tòa soạn sachhiem.net ) để biện minh, và buông lời xúc xiểm, quy chụp đe dọa Blogge JB Nguyễn Hữu Vinh. Trong khi đó, rõ ràng JB Nguyễn Hữu Vinh đàng hoàng xưng danh tính, hình ảnh, địa chỉ và quan điểm của mình, thậm chí còn rõ ràng hơn cả… Báo Nhân Dân. Đây có là cách hành xử của một cơ quan truyền thông lớn?

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

HƯỚNG NGHIỆP

Chuyện cuối tuần 


- Năm nay mày học lớp mấy rồi?

- Dạ! Lớp 12 ạ

- Lớp 12 rồi cơ à? Ừ, tao nhớ hồi cõng mày vào lớp 1 là năm 2001-2002. Nhưng sao không thấy mày xin tiền đóng học bao giờ nhỉ?

- Con xin mẹ, xin chị. Với lại con đi làm thêm.

- Tốt, sớm biết lao động như vậy là tốt. Thế có nghĩa là năm nay mày thi đại học?

NHÀ VĂN KHÔNG THỂ LÀ LAO ĐỘNG CHÂN TAY

Nguyễn Hoàng Đức

Lý thuyết từ cổ chí kim, đều cho rằng, có những lao động thuộc về thượng tầng trí óc, có những lao động thuộc về chân tay. Nhưng người thuộc giai tầng lãnh đạo, thuộc thượng tầng kiến trúc của nhà nước, luôn phải là người thiên hướng về lao động trí óc, vì đấy là cái đầu điều khiển bộ não của toàn dân. Triết gia Aristote còn nhấn mạnh điều này rất nhiều lần rằng, những người lao động chân tay, vì quá lam lũ nhọc nhằn nên người ta khó có thể rèn luyện về trí đức tinh tế, chỉ có những con người thoát khỏi lao động chân tay mới có điều kiện để nâng cao tư duy và vi chỉnh hành vi của mình sao cho mỗi ngày một tinh tế. Những hành vi nhã nhặn mới giúp người ta thoát khỏi cơ bắp của chân tay để trở nên giống cái đầu hơn. Việc này là rất hệ trọng, vì người lãnh đạo không nên có những ứng xử nóng giận như người hoạt động tay chân thô lỗ. Tại sao? Vì lãnh đạo liên quan đến sinh mạng của nhiều người. Trong khi đó lao động tay chân chỉ liên quan đến vài người xung quanh.

TỔ QUỐC NHÌN TỪ HAI BÀI THƠ CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM VÀ TRẦN MẠNH HẢO

Đỗ Trường

Trải qua mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, máu và nước mắt của Tổ Quốc(Nhân dân) chưa bao giờ ngừng rơi. Năm 1989, khi nhìn bức tường Berlin sụp đổ, nghĩ về Tổ Quốc, nước mắt những người con xa xứ chúng tôi lại thấm đẫm nơi mình đang đứng. Chiến tranh và nỗi đau Nam- Bắc còn đó. Đất nước liền một dải, nhưng con sông Gianh vẫn còn chia cắt lòng người. Và nơi phía Nam đất mẹ, giặc Tầu- Polpot tàn phá, nơi phía Bắc, giặc Trung Quốc vẫn còn tràn sang. Và bài Trường Ca Tổ Quốc quặn thắt trong tôi chợt bật ra“…Chúng con lớn lên cùng bom đạn/ Đôi vai gầy của mẹ quẩy hai đầu chiến tranh...“.

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Bị công an làm khó do mặc áo “nhạy cảm”


Những người biểu tình mặc áo có hàng chữ Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam trước bức tượng vua Lý Công Uẩn tại Hà Nội hôm 14/3/2013
AFP photo


‘Bô xít Tây Nguyên lỗ hàng chục triệu đôla mỗi năm’

Giá bán thấp, công nghệ lạc hậu hơn nửa thế kỷ, nhà máy Tân Rai bị chuyên gia đánh giá lỗ hàng chục triệu đôla mỗi năm. Giới khoa học kiến nghị dừng Nhân Cơ để tránh rủi ro, trong khi Vinacomin khẳng định vẫn có lãi.

Theo Tập đoàn Công nghiệp Than khoáng sản Việt Nam (Vinacomin), đến tháng 4, Nhà máy Tân Rai đã sản xuất được 28.600 tấn alumin.Lợi nhuận sau thuế hiện đạt khoảng 896.000 đồng mỗi tấn, hụt hơn 314.000 đồng so với năm 2009. Vinacomin dự tính lỗ kế hoạch khoảng 5 năm thay vì 3 năm như tính toán ban đầu và phải mất hơn 11 năm mới có thể thu hồi vốn. Dự án chậm kế hoạch 2,5 năm và tổng mức đầu tư đến tháng 3 đã tăng hơn 3.600 tỷ đồng. Thực tế, giá bán trên thị trường quốc tế phổ biến là 326,5 đôla mỗi tấn nhưng Vinacomin đã bán cho một doanh nghiệp Việt Nam với giá 340 USD mỗi tấn.

Tại hội thảo ngày 9/5, Phó chủ tịch Hội khoa học kinh tế Việt Nam Nguyễn Quang Thái đánh giá, những gì xảy ra ở Tân Rai cho thấy sự yếu kém của ban quản lý, nhà thầu và chủ đầu tư. Ông Thái cho rằng, dự án không tính đúng tính đủ các chi phí. Với giá bán 340 USD mỗi tấn, giảm đáng kể so với thời điểm khởi động dự án tháng 9/2009 (khi đó khoảng 365 USD), theo ông Thái, dự án không đạt được mục tiêu đề ra và Vinacomin "nắm chắc lỗ hàng chục triệu đôla mỗi năm".


Vinacomin khẳng định Nhân Cơ có lãi còn giới khoa học kiến nghị nên dừng dự án để tránh rủi ro. Ảnh: Lamdong


Ông Thái bổ sung, nếu giá bán 340 USD mỗi tấn được tính tại cảng biển thì chủ đầu tư sẽ lỗ rất nhiều bởi chi phí vận chuyển qua quãng đường 260 km là không nhỏ. Ngoài ra, chưa kể những yếu tố khác như nhà máy hoạt động 85% công suất thiết kế và không ổn định, đồng đôla mỗi năm mất giá 2% mỗi năm...

Trước đó, Vụ Công nghiệp nặng (Bộ Công Thương) đã thừa nhận những rủi ro có thể có với hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ hiện. Tuy vậy, lãnh đạo Vụ vẫn kỳ vọng dự án sẽ có hiệu quả kinh tế trong tương lai khi kinh tế hồi phục.

Dẫn số liệu của Bộ Công Thương, ông Nguyễn Văn Ban, nguyên Trưởng ban Nhôm - Titan, Tổng Công ty Khoáng sản Việt Nam nhìn nhận, dự án Tân Rai rủi ro cao vì tổng mức đầu tư tăng thêm 30%, giá bán tại tháng 3 chỉ đạt 326,5 USD mỗi tấn giảm hơn 38 đôla so với dự kiến. "Như vậy, dự án Tân Rai đang thua lỗ thực tế chứ không phải 'lỗ kế hoạch'. Dự án Nhân Cơ chắc chắn không tránh khỏi số phận tương tự vì ít thuận lợi hơn", ông Ban đánh giá.

Mỗi năm chậm tiến độ, dự án Tân Rai mất tối thiểu khoảng 70-80 triệu đôla. Ngoài ra, Tân Rai phải chi khoảng 24,6 triệu USD tiền vận tải, Nhân Cơ 38 triệu USD chưa kể chi phí lưu kho, bốc dỡ... Các chuyên gia cho rằng, việc vận chuyển trước mắt chủ yếu bằng ôtô, trong khi giá xăng dầu liên tục tăng càng làm dự án thêm rủi ro.

Hiện dự án Tân Rai đang chạy thử còn Nhân Cơ mới chỉ xây dựng được một nửa. Trong khi các chuyên gia lo ngại về tính khả thi của dự án thì Vinacomin cho rằng, hai dự án chậm tiến độ do dự án có quy mô vốn quá lớn, kỹ thuật và công nghệ phức tạp; tiến độ giải phóng mặt bằng chậm. Việc thi công hồ bùn đỏ kéo dài do ảnh hưởng do sự cố ở Hungary. Năng lực quản lý điều hành của chủ đầu tư còn hạn chế; nhà thầu Trung Quốc còn lúng túng, không lường hết những khó khăn phát sinh.

Để dự án có hiệu quả, Vinacomin đề nghị giảm thuế tài nguyên, phí môi trường từ 30.000 đồng mỗi tấn xuống còn 5.000 đồng. Tuy nhiên, đề xuất này được Phó chủ tịch Hội khoa học kinh tế Việt Nam Nguyễn Quang Thái Thái nhìn nhận: "Vinacomin đã đặt Nhà Nước vào thế phải hy sinh cho mình".

Ngoài vấn đề lỗ lãi, các chuyên gia còn lo ngại về việc áp dụng công nghệ tại dự án bô xít Tây Nguyên. Ông Nguyễn Thanh Sơn, Giám đốc Ban quản lý các dự án Than ĐBSH Vinacomin đánh giá, Tập đoàn Công nghiệp Than Khoáng sản bị mắc vào "bẫy giá rẻ" vì đã chọn công nghệ lạc hậu của nhà thầu Trung Quốc trong quá trình đấu thầu. Theo ông Sơn, phân xưởng khí hóa than sử dụng công nghệ từ cách đây hơn một nửa thế kỷ.

Ông Sơn phân tích, tổng lượng than cho dự án Tấn Rai khoảng 428.000 tấn mỗi năm và đủ cấp cho máy điện để phát khoảng 1 tỷ kWh mỗi năm. Chi phí than chiếm khoảng hơn 26% giá thành alumin. Ngoài ra, dùng công nghệ ướt thải bùn đỏ vừa lạc hậu vừa nguy hiểm... "Về lâu dài, công nghệ lạc hậu sẽ làm tổn thất tài nguyên lớn, làm giảm một nửa tiềm năng bô xít của Việt Nam cũng như khiến diện tích chiếm đất để khai thác bô xít Tây Nguyên tăng lên", ông Sơn nhìn nhận.

Nhân Cơ tăng 3.500 tỷ đồng so với mức phê duyệt ban đầu. Chậm 1,5 năm so với kế hoạch song Vinacomin khẳng định, dự án này vẫn đạt hiệu quả kinh tế. Dự án alumin Nhân Cơ có khối lượng hoàn thành đạt 51% với tổng giá trị thực hiện của toàn bộ dự án đến ngày 31/3 đạt khoảng hơn 6.800 tỷ đồng. Dự kiến công trình sẽ có sản phẩm giữa năm 2014. Tuy nhiên theo chuyên gia cần tính toán lại mức khả thi của dự án. "Do chưa đánh giá đúng đặc điểm những yếu tố bất lợi nên chủ đầu tư đã quá lạc quan. Để đảm bảo an toàn cho dự án, nên dừng triển khai dự án Nhân Cơ", ông Ban nói.

Hoàng Lan

NGƯỜI ĂN MÀY TỰ DO


Thơ Trần Mạnh Hảo

 "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
 Trích bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ
 .
Người ăn mày tự do
Rất có thể là Đất Nước
Có phải mẹ Âu Cơ lưng còng hình chữ S
Chống gậy Trường Sơn
Đeo bị rách Biển Đông
Đi hành khất nhân quyền ?